Dân Quốc: Yêu Kiều Khó Cưỡng

Chương 8: Rình coi (H) 1

Tương Liên rêи ɾỉ càng lúc càng nặng nề, thường xen lẫn vài câu nói trần trụi đến thô tục.

“A, người ta không được, mau lên lấy dươиɠ ѵậŧ cắm ta a.”

“Hạ tứ gia, Tương Liên muốn ngài nha.”

Thịnh Kiều Di nghe được trên mặt nóng ran, mà người đàn ông trong góc tối, ngoại trừ giữa háng dóng trống giương cờ, thì vẫn cũ vững như Thái sơn.

Da^ʍ ngôn lãng ngữ nhưng lại khiến ông chủ Lý cầm cự không đậu, rủa thầm một tiếng, rút ra ngón tay, mang theo dính nhớp dâʍ ŧᏂủy̠ chộp lấy đôi vυ' của Tương Liên, đem khối thịt nhão bóp thành nhiều hình thù kỳ quái, da thịt bị bóp căng đến cực hạn, huyết thịt tựa hồ từ giữa khe hở ngón tay nứt toạc ra.

Một bàn tay khác lung tung móc ra gậy gộc giữa háng, nhắm ngay miệng huyệt còn chưa kịp khép, phụt một tiếng, đỉnh đi vào.

Tương Liên ưỡn cao bộ ngực, ngửa đầu ngâm nga, ông chủ Lý cũng hút mạnh một hơi.

“Con điếm, muốn kẹp chết lão tử sao, còn không mau buông ra.”

Vừa nói, bàn tay to vừa chụp lấy mông thịt Tương Liên nện đánh đến rung động bạch bạch.

Hắn vốn không dùng quá nhiều sức, nhưng Tương Liên lại giống bị cực đại kí©ɧ ŧɧí©ɧ, thân thể không ngừng run rẩy, tiểu huyệt thịt non cũng nương theo càng lúc càng siết chặt, kẹp ông chủ Lý đến thiếu chút nữa bắn ra.

“Kêu ngươi thả lỏng, ngươi lại kẹp đến càng chật, quả nhiên là da^ʍ huyệt thiếu thao.”

Ông chủ Lý duỗi tay, mò đến chỗ tiếp giáp giữa hai người, ngón tay dính đầy dâʍ ŧᏂủy̠, men theo kẽ mông trượt xuống, sờ đến cúc huyệt chôn giấu bên dưới, xoa loạn một hồi.

Tương Liên cong eo, như một con cá mắc cạn, môi son hé mở, hồng hộc thở hổn hển, kêu lãng một tiếng, lại hét lên một tiếng.

Thịnh Kiều Di nghe thấy da đầu từng trận tê dại, hai má bỏng cháy, ngón tay ngón chân cùng lúc cuộn tròn co quắp.

Trong phòng tiếng va đập thân thể trộn lẫn tiếng nước phốc phốc rền vang không ngừng, Thịnh Kiều Di cẩn thận đứng dậy, định sẽ giống như lúc đến, thần không biết quỷ không hay trốn đi.

Không ngờ cẳng chân nhũng ra, cả người ngã ngồi trên mặt đất. Cũng may có thảm lót, tiếng động cũng không quá lớn, chỉ là nàng vì giữ cân bằng, chân nhỏ vô thức duỗi ra phía trước, ngón chân đυ.ng phải cánh cửa đang khép hờ.

Ván cửa dày nặng chậm rãi di chuyển, kéo mở khe hở rộng đến nửa gang tay.

Âm thanh kẽo kẹt nhỏ đến mức không thể nghe thấy, nhưng Thịnh Kiều Di lại nghe như tiếng sét vang dội giữa trời đêm. Khô nóng trong người tức khắc tan thành mây khói, tay chân lạnh buốt như băng trôi.

Nàng vẫn giữ nguyên tư thế ngã ngồi, không dám cử động.

Trong phòng khách dưới tầng trệt, chiếc đồng hồ để bàn lớn nhập từ Đức từng chút lắc lư, tiếng tích tắt trùng lập như chiếc búa sắt đập vào lòng ngực Thịnh Kiều Di, nện đến nội tạng ẩn ẩn đau.

Một giây, hai giây, ba giây…

Cách một ván cửa trong thư phòng, Tương Liên trong cổ họng vẫn đang phát ra tiếng rêи ɾỉ, tiếng va chạm thân thể cũng không ngừng.

Xem ra… Không có việc gì đâu.

Trong phòng hừng hực lửa nóng như vậy, ai lại còn quan tâm cửa có mở ra một chút hay không.

Thịnh Kiều Di thầm an ủi chính mình, sau đó mới cả gan tiếp tục nhìn vào bên trong.

Chỉ là lúc vừa nhìn lên, bảy hồn sáu phách thiếu chút nữa tiêu tan.

Hạ Diễn nghiêng đầu, vừa vặn nhắm ngay vào tấm cửa.