Sau sự việc bị Trịnh Hoài An và nhóm bạn chặn đường, Nguyễn Thanh bắt đầu cảm thấy mọi thứ ở ngôi trường này không hề yên bình như cô tưởng. Dù không muốn thừa nhận, nhưng cô biết mình đã vô tình bị cuốn vào một vòng xoáy rắc rối không mong muốn.
Sáng hôm sau, khi Nguyễn Thanh bước vào lớp, cô đã cảm nhận được những ánh mắt xung quanh đang hướng về mình. Một số thì tò mò, một số thì thầm bàn tán, và một số khác thì lạnh lùng đầy ác ý.
Cô đi thẳng đến chỗ ngồi , mặc kệ những ánh mắt đánh giá của những người xung quanh. Được một lúc thì Minh Thư bước vào lớp ngồi xuống bên cạnh cô.
-Cậu biết chuyện gì chưa? – Minh Thư thì thầm.
-Chuyện gì? – Nguyễn Thanh thắc mắc.
Minh Thư đảo mắt nhìn quanh rồi mới ghé sát vào tai cô:
Tin đồn đang lan truyền khắp trường. Có người nói cậu cố tình tiếp cận Duy Khánh vì gia thế nhà cậu ta!
Nguyễn Thanh tròn mắt, không thể tin nổi.
-Cái gì? Ai lại bịa chuyện như vậy chứ?
-Còn ai vào đây nữa? Chắc chắn là Trịnh Hoài An! Cậu ta nổi tiếng là người chiếm hữu, không chấp nhận bất kỳ ai lại gần Duy Khánh đâu.
Nguyễn Thanh bỗng cảm thấy bất lực. Cô không hề muốn liên quan đến Duy Khánh, vậy mà bây giờ lại bị đẩy vào giữa một cuộc chiến mà cô không hề có ý định tham gia.
Giữa lúc đó, một nhóm nữ sinh khác trong lớp bước đến. Người đi đầu là một cô gái có mái tóc dài uốn xoăn nhẹ, gương mặt kiêu kỳ.
-Nguyễn Thanh, tôi khuyên cậu một câu – đừng có trèo cao. – Cô ta nói với giọng khinh miệt.
Nguyễn Thanh hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh:
-Tôi không hiểu cô đang nói gì cả.
-Không hiểu sao? – Cô gái cười nhạt. – Cậu nghĩ mình là ai mà có thể tiếp cận những người như Duy Khánh?
Những tiếng cười khúc khích vang lên xung quanh. Nguyễn Thanh cảm thấy bàn tay mình siết chặt, nhưng cô vẫn cố gắng kiểm soát cảm xúc.
-Tôi không có hứng thú với người như cậu ta. Là các người tự tưởng tượng ra rồi áp đặt lên tôi thôi. – Cô đáp lại, giọng điệu dứt khoát.
Cô gái kia nhíu mày, nhưng trước khi cô ta kịp nói thêm gì, một giọng nói trầm thấp vang lên từ cửa lớp:
-Đứng chắn ngay lối đi, lớp học này là của các người à?
Không khí như đông cứng lại. Cả nhóm nữ sinh vội vàng quay người lại. Duy Khánh đứng đó, khoác trên vai chiếc cặp đen, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cả bọn.
-Duy Khánh… – Một cô gái lắp bắp, rõ ràng không ngờ anh sẽ xuất hiện.
Duy Khánh không nói gì thêm, chỉ lướt ánh mắt qua Nguyễn Thanh trong chốc lát rồi đi thẳng vào lớp. Sự xuất hiện của anh khiến bầu không khí thay đổi hoàn toàn. Nhóm nữ sinh kia lập tức im lặng, sau đó lặng lẽ rút lui.
Minh Thư huých nhẹ vào tay Nguyễn Thanh, nháy mắt:
-Cậu thấy chưa? Họ có thể bắt nạt cậu, nhưng trước mặt Duy Khánh thì không dám làm gì !
Nguyễn Thanh thở dài. Cô không biết liệu điều này có tốt hay không, nhưng cô có linh cảm rằng những rắc rối trong ngày hôm nay vẫn chưa kết thúc.
Buổi chiều tan học, Nguyễn Thanh đang chuẩn bị về thì Trần Phong bất ngờ xuất hiện trước mặt cô.
-Đi theo tôi. – Anh nói ngắn gọn.
Nguyễn Thanh ngạc nhiên:
-Hả? Đi đâu cơ?
Trần Phong không trả lời, chỉ nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc. Nguyễn Thanh có chút bối rối, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi theo.
Cậu dẫn cô đến khu vườn phía sau trường, nơi ít người qua lại. Khi cả hai dừng lại, Nguyễn Thanh lên tiếng trước:
-Chuyện gì vậy?
Trần Phong dựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén nhìn cô:
-Cậu thực sự không biết mình đang dính vào rắc rối gì à?
Nguyễn Thanh nhíu mày.
-Nếu cậu đang nói về những tin đồn thì tôi không quan tâm. Tôi không làm gì sai cả.
Trần Phong bật cười, nhưng trong giọng nói có chút mỉa mai:
-Cậu nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy sao?
Nguyễn Thanh không hiểu tại sao Trần Phong lại có vẻ nghiêm trọng như vậy.
-Cậu có ý gì?
Trần Phong nhìn cô một lúc rồi chậm rãi nói:
-Trịnh Hoài An không phải người dễ đối phó. Nếu cô ta đã để mắt đến cậu, thì chuyện này sẽ không kết thúc nhanh chóng đâu.
Nguyễn Thanh cảm thấy có gì đó không đúng.
-Ý cậu là… cô ta sẽ làm gì tôi sao?
-Tôi không chắc. Nhưng tốt nhất cậu nên cẩn thận.
Nguyễn Thanh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nhưng cô vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
-Cảm ơn cậu đã cảnh báo. Nhưng tôi không thể tránh né mãi được.
Trần Phong nhìn cô chăm chú, rồi bỗng nhiên bật cười.
-Cậu dũng cảm hơn tôi nghĩ đấy.
Nguyễn Thanh không đáp, chỉ lặng lẽ siết chặt tay. Dù trong lòng cô có chút bất an, nhưng cô biết mình không thể để bản thân bị bắt nạt dễ dàng như vậy.
-Tôi có thắc mắc. Tại sao cậu lại giúp tôi? Nguyễn Thanh nhìn Trần Phong một cách mờ mịt, khó hiểu.
Anh ngạc nhiên khi nghe câu hỏi này của cô. -Đơn giản là tôi có thiện cảm với cậu mà thôi. Anh trả lời cô một cách tỉnh bơ rồi quay người rời đi.
Từ xa, một bóng người đứng trong góc tối quan sát tất cả. Đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo …