Thời Thanh Xuân Năm Ấy Của Tôi

Chương 3: Cuộc gặp gỡ bất ngờ

Sau cuộc chạm trán ban sáng, Nguyễn Thanh cứ ngỡ mình có thể tránh xa khỏi sự chú ý của nhóm Duy Khánh, nhưng mọi chuyện không đơn giản như cô nghĩ. Tan học, cô tranh thủ đi dạo quanh sân trường, cố gắng làm quen với không gian rộng lớn này. Đang mải mê ngắm nhìn khu vườn phía sau khu chính, cô bất ngờ đâm phải phía sau một người nào đó. Cô rối rít xin lỗi nhưng khi ngẩng đầu lên thì lại thấy khuôn mặt của Duy Khánh. Anh đang lạnh lùng nhìn thẳng vào cô như kiểu cô là một thứ đáng ghét bẩn thỉu. Anh nói với giọng điệu lạnh lùng:

-Cậu không có mắt nhìn ? Hoặc cậu cố tình làm vậy để gây chú ý với tôi?

Nghe câu hỏi của Duy Khánh khiến cô ngạc nhiên rồi cảm giác có lỗi của cô bỗng tan biến theo những lời nói đáng ghét của cậu ta. Khuôn mặt cô trở nên tức giận, tỏ rõ sự khó chịu với Duy Khánh:

-Tôi xin lỗi do tôi mải nhìn ngắm xung quanh. Cậu không cần thiết phải nói những lời khó nghe như vậy! Nhìn vẻ ngoài thì đẹp mà miệng cậu toàn những lời xấu xa!

Thấy cô gái trước mặt mình không hề ngại ngùng tỏ vẻ như những người con gái khác bị vẻ ngoài của anh mê hoặc, nhìn cô khiến tâm trạng anh tốt hơn đặc biệt là khi nhìn cô tức giận mắng chính mình.

-Lần sau nhớ mang theo mắt khi ra ngoài.

Nói xong anh liền quay lại đi về phía văn phòng của hội trưởng hội học sinh. Còn cô, khi nghe lời nói ác ý của anh, khiến cô tức sôi máu, nhìn bóng lưng của anh với ánh mắt hình viên đạn như muốn ăn tươi nuốt sống con người máu lạnh đó.Cô cũng không còn hứng thú để đi dạo khi đυ.ng phải tên miệng độc này, cô quyết định quay về lớp học.Về đến trước cửa lớp , bỗng nhiên cô bị một nhóm nữ sinh chặn đường .

Mày tưởng có thể yên ổn ở đây sao? – Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Nguyễn Thanh nhíu mày, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

-Tôi không có ý gây sự với ai cả. – Nguyễn Thanh bình tĩnh đáp.

-Không gây sự? – Hoài An cười nhạt. – Mày nghĩ mày là ai mà dám tỏ ra thân thiết với Duy Khánh?

Một nữ sinh khác hất cằm, ánh mắt khinh thường.

-Đừng tưởng vào được lớp này thì có thể với tới những người như bọn họ. Đừng vọng tưởng có ý đồ làm quen với hoàng tử của trường này.

Nguyễn Thanh không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô chưa từng chủ động tiếp cận Duy Khánh, vậy tại sao lại bị đối xử như thế này? Cô siết chặt tay, ánh mắt không hề tỏ ra sợ hãi.

-Tôi chẳng làm gì cả.Mấy người là ai mà đòi có quyền tra khảo tôi. Nếu mấy người chỉ muốn kiếm chuyện thì xin lỗi, tôi không có thời gian.

-Mày không biết đại tỷ là ai? Vậy để tao nói cho mày biết!-Một cô gái tóc xanh đứng cạnh Hoài An mau mải nói.-Đây là chị Hoài An,thanh mai trúc mã của anh Duy Khánh .

-Mày nghĩ mày có thể nói chuyện kiểu đó với bọn tao sao? – Một cô gái trong nhóm gằn giọng.

-Từ nay mày hãy tránh xa Duy Khánh ra, nếu không đừng trách bọn tao không cảnh báo trước!

-Nếu tôi nói không thì sao?-Cô ghét nhất những người lộng quyền, coi kẻ khác như rác.

Ngay lúc đó, Hoài An bất ngờ giơ tay định đẩy Nguyễn Thanh ngã xuống. Nhưng ngay khi tay cô ta sắp chạm vào vai Nguyễn Thanh, một giọng nói trầm lạnh vang lên:

-Dừng lại.

Cả nhóm nữ sinh sững người quay lại. Trần Phong đứng đó, hai tay đút túi quần, ánh mắt sắc lạnh nhìn Hoài An.

-Phong, chuyện này không liên quan đến cậu. – Hoài An gằn giọng, cố giữ bình tĩnh.

-Tôi không quan tâm chuyện của các cậu, nhưng đừng có cản trở đường vào lớp học của tôi. – Giọng Trần Phong đầy đe dọa.

Không khí trở nên căng thẳng.Mọi người xung quanh đều xì xào bàn tán vì biết Trần Phong làm vậy để bảo vệ Nguyễn Thanh. Hoài An siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên tia giận dữ, nhưng cô ta không dám làm trái ý Trần Phong. Mọi người đều biết, dù Trần Phong không phải người có gia thế mạnh nhất trong nhóm bạn thân của Duy Khánh, nhưng tính cách của cậu ta lại đáng sợ nhất – một khi đã ra tay, hậu quả khó mà lường trước.

Cuối cùng, Hoài An hừ lạnh, phất tay ra hiệu cho đám bạn rời đi.

Nguyễn Thanh nhìn theo họ, lòng đầy thắc mắc. Cô quay sang Trần Phong, nhưng trước khi cô kịp nói gì, cậu ta đã quay đi.

-Sao cậu lại giúp tôi? – Cô bước nhanh lên, hỏi.

Trần Phong dừng lại một chút, giọng điệu vẫn lạnh lùng như trước:

-Tôi không giúp ai cả, chỉ là cô ta cản trở tôi đi lại.

Rồi cậu ta rời đi, để lại Nguyễn Thanh đứng đó đầy thắc mắc.

Cô biết rõ, mọi chuyện không thể đơn giản như vậy. Đây có lẽ chỉ là khởi đầu của những rắc rối mà cô chưa từng lường trước…

Tối hôm đó, Nguyễn Thanh ngồi trong phòng, tìm hiểu cô gái sáng nay đã chặn đường mình. Trịnh Hoài An– một nữ sinh nổi tiếng xinh đẹp, con gái của một tập đoàn lớn, và cũng là người thầm thích Duy Khánh từ rất lâu.

Cô suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Cô không thể hiểu nổi tại sao Trịnh Hoài An lại có thành kiến với mình như vậy. Chẳng lẽ chỉ vì cô là học sinh mới? Hay là vì… Duy Khánh?

Cô thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố Z về đêm rực rỡ ánh đèn, nhưng lòng cô lại ngổn ngang suy nghĩ.

Điện thoại bất ngờ rung lên. Là tin nhắn từ Minh Thư.

Minh Thư: "Cậu ổn chứ? Nghe nói cậu gặp rắc rối với nhóm của Trịnh Hoài An."

Nguyễn Thanh do dự một lát rồi trả lời.

Nguyễn Thanh: "Mình ổn. Nhưng tại sao cô ta lại nhằm vào mình?"

Chưa đầy một phút sau, Minh Thư đã nhắn lại.

Minh Thư: "Chắc cậu chưa biết… Hoài An thích Duy Khánh từ lâu. Bất kỳ cô gái nào có chút liên quan đến cậu ta đều sẽ bị cô ta để mắt đến."

Nguyễn Thanh đọc dòng tin nhắn mà lòng đầy ngỡ ngàng. Cô chưa từng có ý định tiếp cận Duy Khánh, thậm chí còn cảm thấy cậu ta rất đáng ghét. Vậy mà chỉ vì điều này, cô đã bị xem là cái gai trong mắt Hoài An?

Cô siết chặt điện thoại trong tay. Có lẽ cuộc sống ở ngôi trường này sẽ khó khăn hơn cô tưởng rất nhiều…