Tiết học đầu tiên của năm học mới bắt đầu với bầu không khí yên ắng đến lạ thường. Cô giáo chủ nhiệm, một người phụ nữ trung niên nghiêm khắc, bước lên bục giảng và bắt đầu giới thiệu về bản thân cũng như quy tắc của lớp học.
Cô lắng nghe một cách chăm chú, nhưng sự hiện diện của Duy Khánh và nhóm bạn của cậu ta vẫn vô tình thu hút sự chú ý của cô. Bốn chàng trai này dường như không hề quan tâm đến những gì cô giáo nói, mỗi người mang một dáng vẻ riêng biệt. Duy Khánh lạnh lùng, ánh mắt hờ hững nhìn ra cửa sổ. Trần Phong khoanh tay, vẻ mặt có chút khó chịu, còn Lâm Khang thì điềm tĩnh lật từng trang sách. Chỉ có Hoàng Minh là tỏ ra hứng thú khi thỉnh thoảng lại quay sang trêu chọc Trần Phong.
Tiếp đến là phần từng bạn trong lớp giới thiệu về bản thân. Dần dần cũng đến cô phải giới thiệu về mình.
Cô đứng dậy, hít sâu một hơi rồi nói:" Em là Nguyễn Thanh, vừa thi đỗ vào trường. Em mong sẽ hòa nhập tốt với mọi người và có một năm học thật ý nghĩa."
Một vài tiếng xì xào vang lên. Trong mắt một số bạn học, cô chỉ là một học sinh không có gia thế nổi bật, không xứng đáng đứng trong lớp này. Nhưng Nguyễn Thanh không bận tâm. Cô ngồi xuống, cố gắng tập trung vào bục giảng.
Tiết học trôi qua một cách chậm rãi. Khi chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, cả lớp lập tức náo động. Các nhóm học sinh bắt đầu tụ tập, bàn tán về những chủ đề sôi nổi. Cô đang định ra ngoài tìm Minh Thư thì bất ngờ, một giọng nói vang lên từ phía sau.
-Cậu là học sinh được tuyển thẳng đúng không?
Cô quay đầu lại, chạm phải ánh mắt sắc bén của Duy Khánh. Cậu ta vẫn ngồi tựa lưng vào ghế, hai tay đút vào túi quần, nhưng giọng nói lại đầy sự dò xét.
-Đúng vậy. Cô đáp một cách dứt khoát.
-Thú vị đấy. Hoàng Minh xen vào, ánh mắt đầy vẻ tinh nghịch. – Hiếm có ai vào được lớp này mà không phải con cháu gia tộc lớn.
-Thì sao chứ? – Nguyễn Thanh nhướng mày.
Trần Phong cười khẩy:" Nghĩa là cậu sẽ gặp khó khăn đấy. Thế giới này không dành cho những kẻ yếu đuối."
Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Phong, không hề tỏ ra sợ hãi. Cô biết rõ ý của cậu ta, nhưng cô không có ý định lùi bước trước người này.
-Tôi không yếu đuối. Và tôi cũng không cần ai công nhận điều đó.
Không khí giữa họ bỗng trở nên căng thẳng. Những người xung quanh bắt đầu chú ý đến cuộc đối thoại này.
Lúc này, Duy Khánh mới lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền:
-Đủ rồi.
Cả Trần Phong và Hoàng Minh đều im lặng ngay lập tức. Duy Khánh nhìn Nguyễn Thanh thêm một chút rồi đứng dậy, rời khỏi lớp mà không nói thêm lời nào.
Cô không hiểu tại sao cậu ta lại dừng cuộc trò chuyện đột ngột như vậy, nhưng trong lòng cô có một cảm giác kỳ lạ. Duy Khánh không giống những người khác. Cậu ta có một khí chất khiến người khác không thể đoán trước được suy nghĩ.
Và đó mới chỉ là sự khởi đầu của những rắc rối sắp tới…