Thành phố Z bước vào đầu thu, bầu trời cao và trong vắt, những tia nắng nhẹ nhàng len lỏi qua từng tán lá. Nguyễn Thanh kéo chiếc ba lô lên vai, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào cánh cổng trường. Tấm biển lớn treo ngay trên lối vào khắc dòng chữ “Trường THPT Quốc tế Thành phố Z”, nơi mà chỉ những học sinh xuất sắc nhất mới có thể đặt chân đến.
Bố mẹ Nguyễn Thanh đều là giảng viên đại học, danh tiếng có nhưng không thể so sánh với các gia tộc tài phiệt. Dù vậy, nhờ thành tích học tập xuất sắc, cô đã giành được suất tuyển thẳng vào ngôi trường này. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô phải bước chân vào một môi trường hoàn toàn khác biệt với những gì mình từng biết.
Vừa bước vào sân trường, Thanh lập tức bị choáng ngợp bởi sự rộng lớn và hiện đại của ngôi trường. Những tòa nhà cao tầng màu trắng toát lên vẻ sang trọng, những khu vườn nhỏ với ghế đá và đài phun nước tạo nên một không gian học tập hoàn hảo xứng tầm là trường quốc tế đứng đầu thành phố. Mọi người xung quanh cũng đều trông cao ngạo và tự tin, họ ăn mặc quý phái và sang trọng vì đây cũng là ngôi trường của những người giàu có nhất cả nước, các bạn ấy toát lên khí chất của những người ưu tú.
“Nguyễn Thanh! Ở đây nè!”
Giọng gọi quen thuộc vang lên từ phía xa. Cô nhìn qua và thấy Minh Thư, cô bạn thân nhất của mình từ cấp hai, đang vẫy tay rối rít. Thư có mái tóc ngắn cá tính, đôi mắt sáng lấp lánh và lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.
“Trời ơi, cuối cùng cũng gặp bà!” Cô chạy lại, ôm chầm lấy Thư. “Tôi cứ lo sẽ bị lạc trong cái trường siêu to khổng lồ này.”
Thư cười khúc khích: “Đừng lo, có tôi đây rồi! Mà bà đã xem danh sách lớp chưa? Không biết tụi mình có học chung không?”
Cả hai nhanh chóng chạy đến bảng thông báo, hàng trăm học sinh đang chen chúc tìm tên mình trong danh sách. Thanh hồi hộp dò tìm… Lớp 10A1 – Nguyễn Thanh. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn sang danh sách lớp của Thư, cô sững người.
“Chết rồi, bà học lớp 10A3...”
“Trời ạ, không chung lớp hả? Buồn ghê luôn!” Thư bĩu môi. “Nhưng thôi, không sao! Ra chơi tụi mình vẫn gặp nhau mà.”
Cô gật đầu, cố giấu đi chút hụt hẫng trong lòng. Dù sao thì đây cũng là môi trường mới, cô cần thích nghi và kết thêm bạn mới.
Lớp 10A1
Lớp 10A1 nằm ở tầng cao nhất của khu nhà chính, với cửa sổ kính lớn nhìn ra khu vườn trung tâm. Nhưng điều khiến cô bận tâm không phải là kiến trúc đẹp đẽ của lớp học, mà là không khí ở đây.
Dù chỉ mới ngày đầu nhập học, nhưng sự phân tầng trong lớp đã quá rõ ràng. Những học sinh con nhà danh giá đều tụ lại thành từng nhóm, trò chuyện vui vẻ như thể họ đã quen nhau từ trước. Một số ít học sinh, có lẽ giống như cô, ngồi lặng lẽ quan sát xung quanh.
Cô chọn một chỗ gần cửa sổ, vừa vặn có thể nhìn ra sân trường.
Bỗng, không khí trong lớp thay đổi. Một nhóm bốn chàng trai bước vào, và gần như ngay lập tức, cả lớp chìm vào im lặng.
Người đi đầu là Duy Khánh.
Không cần ai giới thiệu, cô cũng nhận ra cậu ta. Duy Khánh – người thừa kế duy nhất của tập đoàn tài phiệt quyền lực nhất nước Y. Không chỉ sở hữu gia thế tột đỉnh, cậu ta còn là thủ khoa đầu vào của trường.
Với mái tóc đen gọn gàng, dáng người cao và khí chất lạnh lùng, Duy Khánh trông giống như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo. Nhưng điều khiến người khác e dè nhất không phải là ngoại hình của cậu ta, mà là ánh mắt – một đôi mắt sắc bén, lạnh lẽo đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng quá lâu.
Theo sau Duy Khánh là ba chàng trai khác – những người cũng mang trong mình dòng máu của các gia tộc hùng mạnh: Hoàng Minh – con trai của ông trùm truyền thông, luôn vui vẻ, hoạt bát.Trần Phong – người thừa kế tập đoàn tài chính, có tính cách nóng nảy nhưng cực kỳ tận tâm với anh em trong nhóm. Lâm Khang – con trai của ông trùm công nghệ, điềm tĩnh và sắc sảo.
Bốn người bọn họ bước vào như thể đang bước vào lãnh địa của chính mình. Không cần lên tiếng, họ vẫn thu hút mọi ánh nhìn.
Duy Khánh đi thẳng đến bàn gần cuối lớp và ngồi xuống, hoàn toàn không quan tâm đến những tiếng xì xào xung quanh. Hoàng Minh thì cười tươi vẫy tay chào mọi người, trong khi Trần Phong và Lâm Khang chỉ lặng lẽ quan sát.
Nguyễn Thanh vô thức liếc nhìn Duy Khánh.
Cậu ta không có vẻ gì là muốn kết bạn với ai trong lớp. Ánh mắt cậu ta thoáng lướt qua Thanh trong một giây ngắn ngủi, nhưng lại khiến cô cảm giác như cả người đông cứng lại.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng cô – vừa tò mò, vừa có chút gì đó… nguy hiểm.
Ngay lúc đó, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp. Tiếng xì xào lập tức tắt ngấm.
Ngày đầu tiên của Nguyễn Thanh tại ngôi trường danh giá này chính thức bắt đầu.
Và cô không hề biết rằng, từ giây phút này trở đi, cuộc sống của cô sẽ không còn bình yên nữa…