Còn sau đó liệu còn thảm họa nào nữa không thì cô không biết nhưng sau động đất thường sẽ bùng phát bệnh truyền nhiễm hoặc ôn dịch. Từ xưa đến nay, sử sách đều ghi lại như thế.
Thật ra bây giờ nghĩ lại, khởi đầu của tận thế không phải hoàn toàn không có điềm báo.
Mấy tháng trời không một giọt mưa, hạn hán kéo dài, nhiệt độ cả mùa hè năm đó cao hơn các năm trước đến hơn chục độ.
Nhưng trong bối cảnh nhiệt độ trung bình toàn cầu năm nào cũng tăng, điều này đã không gây được sự chú ý trên diện rộng.
Tất nhiên, cũng có một bộ phận nhỏ nhận ra điều bất thường nhưng cũng chỉ nghĩ đó là thời tiết cực đoan nhất thời nên tích trữ chút ít lương thực, chứ chẳng ai ngờ được đó lại là mở đầu cho ngày tận thế.
Nghĩ tới đây, bụng Thẩm Uyển bắt đầu réo lên ùng ục. Cô cảm thấy đói khủng khϊếp.
Không chỉ là cái đói thể xác, mà còn là sự thèm khát đồ ăn đến cháy bỏng. Đã rất lâu rồi cô chưa được ăn một bữa no nê. Trong thời buổi tận thế tài nguyên khan hiếm, giữ được mạng sống đã là chuyện quá đỗi gian nan.
Thẩm Uyển mở cửa phòng, lao thẳng vào bếp, bắt đầu lục tung mọi ngóc ngách tìm đồ ăn. Sau một hồi loảng xoảng, cuối cùng cô cũng tìm thấy loại mì bò hầm cà chua yêu thích ngày xưa trong tủ treo phía trên bàn bếp.
Cô vội vàng hứng nước, bật bếp ga, đợi nước sôi thì thả vắt mì vào. Rồi cô mở tủ lạnh, lôi ra ít bò viên đông lạnh và xúc xích, lấy thêm hai quả trứng. Thấy trong ngăn mát còn mấy cây cải thảo mini, cô cũng bỏ vào một ít. Đã đói khát mấy năm trời tận thế, bây giờ nhìn thấy gì cô cũng thèm.
Một tô mì đầy ụ nóng hổi được bưng ra. Bất chấp bỏng lưỡi, cô vội vàng húp một ngụm lớn, nước mắt lại không kìm được mà tuôn rơi...
Hồi đầu đợt rét kỷ lục, trong hàng cứu trợ nhà nước vẫn còn có mì ăn liền. Nhưng về sau, mì gói đã trở thành thứ xa xỉ phẩm. Mà những người sống sót cùng khổ như bọn cô, ngày ngày đói khát, uống được ngụm nước nóng đã là may mắn chứ nói gì đến ăn mì.
Cô ngấu nghiến ăn hết tô mì dù vẫn còn nóng bỏng nhưng vẫn thấy chưa đủ no. Cô lại lấy một chiếc bánh ngọt nhỏ trong tủ lạnh ra ăn nốt. Cảm giác thèm ăn đến cồn cào lúc này mới dịu đi phần nào.
Cô bước vào nhà vệ sinh rửa mặt qua loa, nhìn người trong gương: Mái tóc dài mượt mà xõa bên vai, làn da căng mịn, cặp chân mày lá liễu thanh mảnh, đôi mắt long lanh đầy cuốn hút.