Nuôi Con Thời Mạt Thế

Chương 1

Rung... rung... rung...

Cơ thể mảnh khảnh dưới lớp chăn mỏng giật bắn mình. Một tay vội quờ xuống dưới gối nhưng chẳng mò thấy gì.

Giây tiếp theo, Thẩm Uyển bật dậy, cô nhận ra khung cảnh xung quanh có phần xa lạ. Không phải mình đang ở khoang sinh hoạt trong trại tạm cư sao? Con dao găm dưới gối cũng biến mất rồi à?

Cô nhìn quanh bốn phía, đôi mắt hạnh khẽ mở to. Đây là...

Tường màu kaki, rèm cửa màu xám vải lanh, cả bộ sofa và bàn trang điểm quen thuộc nữa.

Vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, đây là phòng của cô trước ngày tận thế, phòng ngủ của cô và Mặc Mặc! Bộ chăn ga cotton in hoa nhí màu vàng, cả con kỳ lân cầu vồng cạnh gối, đều là đồ Mặc Mặc thích.

Cuộc sống ngày tận thế dài đằng đẵng như cả thế kỷ, cô cảm giác như mình đã sống cả một đời rồi! Khung cảnh ấm áp này đã chôn sâu tận đáy lòng từ lâu nên nhất thời cô mới không phản ứng kịp.

Rung... rung... Tiếng rung vẫn không ngừng nghỉ. Thẩm Uyển tìm thấy điện thoại trên tủ đầu giường rồi tắt báo thức đi. Nhìn ngày tháng trên màn hình: 12:20, ngày 9 tháng 5 năm 2052, cô chết lặng...

Là sống lại sao? Cô hơi mơ hồ không rõ đây là mơ hay thực!

Thẩm Uyển dùng sức véo mạnh vào đùi mình một cái. Đậu má, đau thật! Nhưng đầu óc lại tỉnh táo chưa từng thấy. Vậy đây không phải mơ, là thật, cô thật sự đã sống lại rồi!

Sống lại vào thời điểm ba tháng trước khi tận thế bắt đầu, những thảm họa thiên nhiên và con người tàn khốc, đáng sợ kia lại sắp phải trải qua một lần nữa. Nhưng, Thẩm Mặc Mặc của cô đâu rồi?

Ánh mắt Thẩm Uyển quét qua màn hình điện thoại vẫn đang sáng: Thứ năm, ngày 9 tháng 5. Nhóc Thẩm Mặc Mặc giờ này chắc vẫn đang ở nhà trẻ. Tốt quá rồi, Mặc Mặc của cô lại về với cô rồi...

Thẩm Uyển mừng rơi nước mắt, những giọt lệ lăn dài trên mu bàn tay kéo tâm trí cô về lại. Cô mò mẫm theo trí nhớ cũ, mở khóa điện thoại, vào mục dự báo thời tiết.

Trời quang, nhiệt độ thấp nhất 28°C, cao nhất 38°C.

Không sai, giống hệt kiếp trước, mới đầu tháng năm mà nhiệt độ đã cao đến mức vô lý.

Cô nhớ rằng tận thế bắt đầu bằng một trận mưa như trút nước kéo dài cả tháng, sau đó là đợt rét đậm rét hại kéo dài hơn một năm, rồi đến đợt nắng nóng cực điểm khoảng hai năm, thời gian chính xác cô không nhớ rõ lắm.

Tiếp theo là trận động đất kinh hoàng do va chạm địa tầng, cô đã chết trong chính trận động đất ấy.