Cuối cùng, Đỗ Khiêm không chỉ phạt Tống Ngôn Ninh chép phạt mà còn bị bắt phải học thuộc lòng bài học, Tống Ngôn Ninh tức giận đến nỗi cào loạn lên mặt bàn, liên tục lẩm bẩm: “Ta sẽ báo thù, ta sẽ báo thù…”
Hắn ta cứ lẩm bẩm như đang niệm chú vậy, Tống Ấu Quân sợ đệ đệ bị nhập, vội vàng khuyên can: “Đừng cào nữa, mau chóng chép bài đi.”
Có một quyển sách ngay bên cạnh Tống Ấu Quân, nàng lật qua lật lại, chọn một bài ngắn nhất để chép.
Tống Ấu Quân đã từng học viết thư pháp bằng bút lông, nàng có thể sử dụng loại bút nhỏ này một cách thuần thục nhưng nghĩ đến việc chính trưởng công chúa cũng không phải người thích viết chữ, chữ viết chắc chắn sẽ không đẹp cho nên khi sao chép nàng đã cố ý viết một cách qua loa cẩu thả.
Khi chép lại những văn chương này, nàng có thể hoàn toàn đắm chìm mình vào đó, như thể đang quay trở lại những ngày đèn sách ôn thi, miệt mài luyện viết chữ thư pháp.
Trong tiết học buổi sáng, Đỗ Khiêm ngồi ở hàng ghế trên, vẫn luôn cúi đầu chăm chú đọc sách, phía dưới có vài người lẻ loi ai cũng đều làm việc riêng của mình.
Tống Ấu Quân thỉnh thoảng chán chép, đặt bút xuống xoa cổ tay, khi quay đầu lại vô tình bắt gặp ánh mắt của Khương Nghi Xuyên ngồi cách đó không xa.
Hai người ngồi cách nhau khoảng mười bước chân tương đương với hai chiếc bàn. Ánh nắng không biết từ lúc nào đã len lói qua cửa sổ, chiếu xiên vào góc bàn của Khương Nghi Xuyên, vẽ nên một vệt sáng ánh sáng vàng óng trên nửa bàn tay hắn.
Khương Nghi Xuyên ngồi không mấy ngay ngắn, dù lưng thẳng nhưng vẫn toát ra vẻ bất cần, lúc này đang cúi đầu nhìn vào cuốn sách.
Thật lòng mà nói, Tống Ấu Quân tuy mang thân phận công chúa Lung Quốc, đối địch với Khương Nghi Xuyên, nhưng Tống Ấu Quân lại từ tận đáy lòng kính phục chàng thiếu niên trẻ này.
Khương Nghi Xuyên vốn là đích tử của quý phi ngoại tộc cực kì hùng mạnh, ngay từ khi lọt lòng đã trực tiếp đối đầu với thái tử, địa vị vô cùng tôn quý.
Chỉ là sau này Chiêu Quốc bị Lung Quốc đánh bại, vì quá bất lực không thể phản kháng nên Chiêu Quốc buộc bất đắc dĩ phải liên tiếp nhường lại một số thành trì, đưa hoàng tử Khương Nghi Xuyên sang làm con tin để đổi lấy được việc rút quân an toàn và sự hòa bình trong những năm qua.
Khương Nghi Xuyên ở Lung Quốc tuy thường xuyên bị một nhóm nhỏ do trưởng công chúa dẫn đầu bắt nạt và quấy rầy, nhưng nhìn chung Khương Nghi Xuyên vẫn được đối xử rất tốt, được học hành võ nghệ cùng các hoàng tử.
Sau nhiều năm chịu đựng, cuối cùng Khương Nghi Xuyên cũng đã quay trở về đất nước của mình, dẫn dắt hàng vạn quân mã san phẳng Lung Quốc hoàn toàn.
Không chỉ báo thù được những năm tháng bị ức hϊếp, mà trả lại sự thái bình thịnh vượng cho Chiêu Quốc.
Trong những năm tháng dài đằng đẵng bị người đời đối xử lạnh nhạt và bất công, hắn vẫn lớn lên một cách toàn vẹn và ưu tú. Khi khoác lên mình bộ chiến bào, hắn trở thành một nam tử dũng cảm, tài ba, thiện chiến đỉnh thiên lập địa. Khi mặc y phục lụa thì hắn lại là một vị công tử tài sắc vẹn toàn, phong thái ung dung. Hắn trở thành một vị anh hùng của Đại Chiêu Quốc.
Không hổ là nam chính của thế giới này.
Tống Ấu Quân nhất thời suy nghĩ miên man, đắm chìm trong suy nghĩ, không để ý là mình đã nhìn chằm chằm vào Khương Nghi Xuyên quá lâu khiến hắn nhận thấy.
Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua.
Tống Ấu Quân bỗng nhiên hoàn hồn, nàng nhìn thấy ánh mắt Khương Nghi Xuyên biếng nhác nhưng lại không hề có chút ấm áp nào, lập tức nhận ra mình đã để lộ thái độ nên giả vờ như không có chuyện gì mà chuyển hướng mắt đi.
Khương Nghi Xuyên chắc hẳn rất ghét nhân vật này, nhưng chỉ cần nàng không đi chủ động chọc đến hắn thì Khương Nghi Xuyên cũng sẽ không gây sự.
Nhưng Tống Ấu Quân cũng không thể cứ ngồi yên không làm gì được, nếu đợi đến khi Khương Nghi Xuyên thực sự trở về Chiêu Quốc, dẫn quân đánh tới mà không nương tay, nếu không muốn trở thành một trong vô số hài cốt của Lung Quốc thì chỉ có thể cải thiện mối quan hệ với Khương Nghi Xuyên mà thôi.
Tuy nhiên xét theo tình hình hiện tại thì việc này rất khó khăn, không thể nóng vội được.
Tống Ấu Quân nhẹ nhàng thở dài, cúi đầu tiếp tục chép văn.
Sau khi tan học buổi sáng, có khoảng nửa tiếng để dùng bữa, Tống Ngôn Ninh đã đói đến mức bụng kêu ùng ục rồi, hắn ta sốt ruột nói với Tống Ấu Quân: “Hoàng tỷ, chúng ta mau đi ăn thôi.”
Tống Ấu Quân viết xong dòng chữ cuối cùng trên tay rồi mới đặt bút xuống, xoa xoa cổ tay rồi nói: “Hôm nay đệ bắt ta phải viết bài vô cớ, không mang chút đồ ăn ngon đến cho ta, ta sẽ không tha cho đệ đâu.”
Tống Ngôn Ninh vừa nghe nhắc đến chuyện này là tức giận, trừng mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Khương Nghi Xuyên vừa mới ra khỏi cửa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hoàng tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ tìm cách báo thù thay tỷ!”
Hai người này cứ qua lại với nhau như vậy, mối thù không phải hình thành trong một sớm một chiều, khuyên bảo chắc chắn là vô dụng, Tống Ấu Quân nghĩ rằng khi hắn ta bị Khương Nghi Xuyên dạy cho một bài học, tự nhiên sẽ biết kiềm chế lại.
Nhưng mà nghĩ lại, tiểu tử này cái đầu óc như con heo vậy, lỡ làm ra chuyện gì quá đáng mà chọc tức Khương Nghi Xuyên, e rằng mối quan hệ giữa ta và hắn cũng khó mà hòa giải được, vì thế mà trầm giọng nói: “Việc này không cần vội, ta tự có cách.”
Tống Ngôn Ninh vừa nghe xong, lập tức mừng rỡ, nắm chặt tay lại: “Hoàng tỷ nhất định phải nghĩ ra kế sách hay trừng trị tên họ Khương kia thật thích đáng.”
Tống Ấu Quân tùy ý đáp lại, rồi cùng hắn ta đến sảnh phụ dùng bữa, lúc này các cung nữ từ các cung khác đã mang theo hộp thức ăn đến chờ sẵn, vừa bước vào họ đã thấy Khương Nghi Xuyên và Tống Tế đang ngồi bên cạnh cửa sổ.
Tống Ngôn Ninh muốn ngồi cạnh bọn họ, định bụng vừa ăn vừa châm chọc, kiếm chút lợi thế bằng lời nói.
Tống Ấu Quân đã nhìn thấu ý đồ của hắn ta, liền nắm chặt tay hắn ta lại, chỉ vào một chỗ ngồi rất xa và nói: “Ngồi ở đó đi, yên tĩnh.”
“Hoàng tỷ, trước kia chúng ta gặp Khương Nghi Xuyên đều chọc hắn vài câu, sao bây giờ lại tránh xa hắn như vậy?”
Tránh né Khương Nghi Xuyên như vậy, Tống Ngôn Ninh là người đầu tiên không hài lòng, hắn ta thèm khát được đến bên cạnh Khương Nghi Xuyên hất mặt lên trời để khinh thường hắn một trận, thể hiện rõ sự kiêu căng của mình.
Tống Ấu Quân âm thầm kinh ngạc, không ngờ đôi tỷ đệ này lại ngốc đến vậy.
Nàng suy nghĩ một lát, rồi nói bằng giọng trầm: “Đệ có hiểu thế nào là thả cá lớn bắt cá bé không?”
Tống Ngôn Ninh trầm ngâm một lát, rồi nói: “Chẳng lẽ hoàng tỷ muốn bắt hắn lại dùng vải lụa gấm bịt đầu hắn lại rồi đánh cho một trận nhừ tử à?”
Nàng lắc đầu, hạ giọng nói: “Chúng ta đang cố nhìn nhẫn nhịn tỏ ra e dè với Khương Nghi Xuyên, mục đích chính là để hắn từ bỏ ý định gây rắc rối, để hắn nghĩ rằng chúng ta đã nhượng bộ, khi hắn hoàn toàn lơ là cảnh giác, chúng ta sẽ tung ra đòn chí mạng, khiến hắn không kịp trở tay và bị đánh bại hoàn toàn.”
Tống Ngôn Ninh vừa nghe xong, liền vỗ tay liên tục khen ngợi hết lời, tỏ ra vô cùng hào hứng với việc này.
Tống Ấu Quân nói ngay: “Vậy nên hiện giờ chúng ta cứ tạm thời chờ đợi, đến khi thời cơ đến, ta sẽ chỉ cho đệ biết nên làm gì tiếp theo.”
Lừa gạt kẻ ngốc dễ như vậy sao?
Tống Ngôn Ninh lúc này tỏ vẻ như rằng sẽ không gây rắc rối cho Khương Nghi Xuyên nữa, thậm chí còn ăn rất ngon miệng, còn ăn khá nhiều món do Tống Ấu Quân nấu trong cung.
Hai người ăn uống no say trở về Duyệt Văn Điện, những chỗ ngồi trống hầu như đã có người ngồi, những người vội vã từ bên ngoài vào cung điện đến hôm nay thấy Tống Ấu Quân cũng có mặt, không khỏi ngạc nhiên, biểu cảm lộ rõ trên khuôn mặt.
Tống Ấu Quân vờ như không thấy, để tránh cho người khác cảm thấy nàng đã thay đổi quá nhiều, nàng liền tỏ ra kiêu căng, đôi mắt và lông mày thanh tú vô tình tỏ ra vẻ cao ngạo, đây vốn là cách hành xử thường thấy của trưởng công chúa.
Không để ai vào mắt chính là từ dùng để miêu tả nàng.
Tống Ngôn Ninh lại càng quá đáng hơn, ung dung trở về chỗ ngồi của mình, đánh một cái ợ hơi.
Ngay khi cặp tỷ đệ kiêu căng vừa ngồi xuống, xung quanh đã vang lên lời bàn tán nhỏ nhẹ, thậm chí còn có người liên tục nhìn về phía Khương Nghi Xuyên.
Hôm nay mọi thứ yên tĩnh khác thường, Tống Ấu Quân vốn luôn tỏ ra khó chịu mỗi khi gặp Khương Nghi Xuyên, lúc này lại ngồi yên lặng ở vị trí của mình, tay chống cằm vẻ mặt ngẩn ngơ, không biết đang suy nghĩ gì.
Có thể là đang ấp ủ những trò xấu xa gì đó.
Nhưng Tống Ấu Quân lại chẳng hề hay biết suy nghĩ của người khác, mắt nhìn xa xăm tâm trí trống rỗng.
Rất nhanh, tiếng chuông vào lớp vang lên, một nam tử trung niên cầm theo một cuốn sách bước vào Duyệt Văn Điện, tiếng ồn ào trong điện lập tức im bặt, mọi người đứng dậy chào lão sư.
Trong cung Giám Thiên tổng cộng có ba điện dùng để dạy học, trong đó Duyệt Văn Điện là nơi dành cho những học trò mang huyết mạch của giai cấp thượng lưu trong toàn bộ Nam Lung Quốc, ngoại trừ hoàng tử và công chúa, còn lại đều là chi tử của các vương hầu và trọng thần, nếu đặt ở bên ngoài đều mang thân phận vô cùng tôn quý, nhưng khi ở trong Duyệt Văn Điện này, họ lại không hề khác biệt so với các học trò khác, đều phải tuân thủ quy củ lễ nghĩa.
Tống Ấu Quân miễn cưỡng nghe sư phụ giảng bài nhưng chẳng hiểu gì cả, thậm chí những cuốn sách dùng để giảng dạy, cũng toàn là những nội dung nàng chưa nhìn thấy qua bao giờ, chẳng mấy chốc nàng đã cảm thấy buồn ngủ.
Vì thế nàng đành bỏ cuộc không nghe giảng nữa, cúi đầu xuống và bắt đầu chép lại bài.
Tống Ấu Quân chăm chú chép bài, cho đến khi chép xong hai phần còn lại, mới phát hiện ra trong điện đã yên tĩnh rất lâu, sư phụ đã giảng bài xong, đang ngồi ở trên.
Tống Ngôn Ninh thì ngủ rất say, có lẽ hắn ta vẫn luôn như vậy, cho nên sư phụ cũng không để ý, không xem trọng.
Nói đến Tống Ngôn Ninh thì kém Tống Ấu Quân hai tuổi, là đứa con thứ sáu, con của một phi tần, trong số các hoàng tử thì thân phận của hắn ta không được xem là cao quý, nhưng nhờ được hoàng đế sủng ái, lại rất thân thiết với Tống Ấu Quân nên trong cung hắn ta có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.
Mặc dù bình thường hắn ta rất hung hăng, vụng về đến mức khiến người khác tức tối, nhưng lúc này đang ngủ say, bộ dạng lại vô cùng xinh đẹp, thậm chí còn đáng yêu hơn.
Trẻ con được yêu thương mới tốt, nhìn lại Khương Nghi Xuyên xem, rõ ràng là một đứa trẻ đáng thương.
Tống Ấu Quân suy nghĩ một lúc, lại không nhìn được mà quay sang nhìn Khương Nghi Xuyên, đúng lúc này Tống Ngôn Ninh đột nhiên lên tiếng: “Hoàng tỷ…”
Giọng hắn ta gọi nghe ra không rõ ràng, nhưng trong không gian yên tĩnh của điện lại trở nên vô cùng đột ngột, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, cùng lúc quay đầu nhìn về phía hắn ta.
Sau đó Tống Ngôn Ninh lại lẩm bẩm: “Tỷ mau nghĩ cách đi, gϊếŧ chết tên họ Khương …”
Vừa nói đến chữ Khương, Tống Ấu Quân liền chống tay lên bàn, dùng sức ở chân đạp mạnh vào ghế của Tống Ngôn Ninh: “Chết tiệt, ta bảo đệ ngủ mà!”
Tống Ngôn Ninh bị đá một cái thật mạnh, cả người và cái bàn đầy bút mực giấy nghiên mực đều ngã lăn ra đất, hắn ta kêu la ầm lên.
Mọi người thấy hắn ta ngã cũng giật mình theo, sư phụ đứng bật dậy:
“Lục điện hạ!”
Không ngờ ngay sau đó Tống Ngôn Ninh đột ngột đứng bật dậy:
“Ai, ai đá ta!”
Hắn ta làm đổ mực, để lại những vết bẩn lớn trên bộ y phục gấm, trên mặt cũng có vài vết cào, mắt trợn tròn tìm hung thủ.
Tống Ấu Quân cũng đứng dậy, vẻ mặt vừa bất lực vừa cưng chiều: “Đệ xem đệ kìa, lúc ngủ cũng không yên.”
“Hoàng tỷ, tỷ có thấy ai đá ta không?” Tống Ngôn Ninh tức giận hỏi.
“Làm gì có ai đá đệ.” Nàng lấy ra một chiếc khăn tay bằng lụa, dùng sức chà xát vào mặt Tống Ngôn Ninh, giọng điệu dịu dàng: “Mau về rửa mặt đi, rồi thay bộ y phục bị bẩn này đi.”
Biến đi cho khuất mắt ta, quỷ nhỏ gây họa!
Tống Ngôn Ninh bị cọ đến nổi mặt đỏ bừng, nhận lấy chiếc khăn tay bằng lụa, thấy trên tay và người lem nhem mực, nửa tin nửa ngờ chào sư phụ rồi định quay về thay y phục.
Ra khỏi Duyệt Văn Điện, hắn ta đưa tay sờ nhẹ lên má vẫn còn hơi đau, thầm nghĩ, thật không ngờ lực tay của hoàng tỷ lại mạnh đến vậy, có ai dùng cách đó để lau mặt chứ?