Tống Ấu Quân sau khi trở về, nàng càng nghĩ càng cảm thấy sự xuất hiện của Khương Nghi Xuyên không phải là ngẫu nhiên.
Những nữ nhân này có lẽ là đang muốn cố ý lợi dụng nàng, bề ngoài thì trong có vẻ là đang nói chuyện phiếm, nhưng thực ra họ biết lúc đó Khương Nghi Xuyên sẽ kết thúc tiết học cưỡi ngựa và bắn cung, sẽ đi ngang qua đó.
Có lẽ tưởng rằng trưởng công chúa quá ngây thơ, thường xuyên bị người khác đem ra lợi dụng nên những người xung quanh mới dám ngang nhiên như vậy. Thật đáng ghét!
Tống Ấu Quân dùng tay đấm mạnh vào kiệu khiến Hòa Nhi giật mình, vội tiến lên hỏi:
“Điện hạ người cảm thấy không khỏe sao?”
“Những người nữ nhân lúc nãy, ngươi đều quen biết họ có đúng không?” Tống Ấu Quân trực tiếp hỏi.
Hòa Nhi vẻ mặt bình tĩnh, lập tức trả lời:
“Có một đôi tỷ muội là đích nữ của Binh Bộ Thị Lang, người ngồi bên tay trái người chính là ngũ tiểu thư trong phủ Thụy Quốc, còn người ngồi bên phải chính là đích nữ của Thất Vương Gia”
Hòa Nhi chỉ từng người một, thấy nàng ta quen thuộc, Tống Ấu Quân chống cằm, lười biếng nói: “Ngươi hãy nhớ cho kỹ, sau này nếu còn có lúc gặp lại một trong những người đó, ngươi phải liền nhắc nhở ta.”
Hòa Nhi vâng lời mà không nói thêm.
Nghĩ đến vẻ mặt lạnh lùng của Khương Nghi Xuyên lúc rời đi, Tống Ấu Quân càng nhớ rõ ràng sự việc này.
Lúc hồi cung, Tống Ấu Quân cởi bỏ y phục và phụ kiện cầu kỳ, uống một tách trà nóng để xua tan cái lạnh rồi nằm xuống chiếc ghế mềm mại phủ đầy lông thú của nàng.
Trong nội điện giờ đây chỉ còn vài cung nữ canh gác, Hòa Nhi cẩn thận thêm hương mới vào lư hương, hương thơm lan tỏa trong không khí.
Tống Ấu Quân nằm xuống một lát, rồi hỏi: “Đại thưởng tế thiên sẽ diễn ra vào lúc nào?”
Hòa Nhi đáp: “Bẩm công chúa, bao năm qua đại thưởng tế thiên sẽ diễn ra đều vào ngày 10 tháng 9 hàng năm.”
Đại thưởng tế thiên, là một sự kiện vô cùng long trọng.
Nam Lung quốc đã cường thịnh suốt một trăm năm, đã đạt đến đỉnh cao của sự phồn vinh sau khi hoàng tộc nhà Tống kế vị ngai vàng. Vì vậy, tổ tông nhà họ Tống đã quy định ngày cống nạp là một phần thưởng lớn cho việc dâng lễ vật lên trời và triệu những nước chư hầu phái một đại diện tới tham gia một cuộc thi đấu và trao đổi cao kiến dưới danh nghĩa duy trì cảm tình của các vương quốc khác nhau.
Người chiến thắng sẽ được lựa chọn để tham gia hoạt động tế lễ cùng với hoàng tộc nhà Tống, cầu thần minh phù hộ quốc thái dân an.
Theo thời gian, sự truyền thừa của đại thưởng tế thiên đã trở thành một tập tục không thể thiếu. Vì vậy ,đại thưởng tế thiên hằng năm đều rất náo nhiệt, người dân khắp nơi trên khắp thiên hạ đều đổ về kinh đô Nam Lung để cùng chiêm ngưỡng.
“Còn bao nhiêu ngày nữa” Tống Ấu Quân hỏi.
“Tính cả ngày hôm nay nữa thì còn đúng nửa tháng”
Tống Ấu Quân thầm nghĩ, đại thưởng tế thiên kỳ thực chỉ xuất hiện một lần trong truyện, đó là lúc Khương Nghi Xuyên tròn mười tám tuổi đoạt giải nhất, đây là vinh dự rất lớn.
Cũng chính vào lễ hội lớn năm ấy, hắn đã cùng người được phái từ Bắc Chiêu trở về nước, và rồi sau này hắn đã dẫn đầu hàng vạn quân binh quay trở lại, san phẳng Nam Lung, mở ra một cuộc chiến tranh khốc liệt.
Tuy nhiên, trước đó trong đại thưởng tế thiên, do Khương Nghi Xuyên cố ý che dấu tài năng nên không có đoạn nào mô tả chi tiết đáng chú ý. Vì vậy ngay cả Tống Ấu Quân cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
“Điện hạ, ngày mai người có đi học buổi sáng không?” Hòa Nhi hỏi.
“Tất nhiên là phải đi rồi, ta đã hứa với mẫu hậu rồi mà.” Nàng đáp.
Đi ra ngoài nhiều một chút cũng tốt, cứ ở mãi trong cung cũng chán.
Còn lại nửa ngày rảnh rỗi, có người gửi thiệp đến xin yết kiến, Tống Ấu Quân đều bảo Hoà Nhi từ chối hết, dù sao những người không quan trọng này, công chúa muốn gặp thì gặp, không muốn gặp thì không gặp.
Ăn tối xong nàng liền đi nghỉ ngơi sớm, nghĩ lung tung một lúc rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chỉ là mơ thấy rất nhiều giấc mơ, hỗn loạn không đầu không đuôi.
Hòa Nhi nhẹ nhàng gọi nàng dậy, bầu trời lúc đó chỉ mới tờ mờ sáng.
Tống Ấu Quân mơ màng tỉnh giấc, giọng điệu lười biếng hỏi: “Phải dậy sớm như vậy để học buổi sáng sao?”
“Thưa điện hạ, đây là quy củ xưa nay, các điện hạ trong cung đều phải dậy sớm để học buổi sáng, còn những công tử và tiểu thư ở bên ngoài cung thì không cần phải dậy sớm như vậy.” Hòa nhi vừa nói vừa trang điểm và thay y phục cho nàng.
Có lẽ là để xua tan vẻ ốm yếu, Hòa Nhi đã chọn một chiếc váy dài màu vàng nhạt đính hạt, bên ngoài khoác thêm một lớp áo mỏng màu trắng như tuyết, tay áo và cổ áo được thêu những họa tiết vân cát tường tơ vàng.
Mái tóc dài được buộc lên bằng một cây trâm nhỏ cài màu vàng, nơi đầu trâm treo một dải lụa dài màu đỏ thẫm buông rủ, giản dị nhưng lại vô cùng quý phái.
“Điện hạ, sáng sớm trời lạnh, cẩn thận kẻo tổn thương thân thể.” Hòa Nhi lại khoác thêm cho nàng một chiếc áo choàng màu hồng nhạt, tỉ mỉ chu đáo.
Tống Ấu Quân bước chân vào màn sương sớm mà ra khỏi cửa, ngồi lên kiệu không bao lâu đã đến cung Giám Thiên, vì giờ học buổi sáng không được mang theo cung nữ, nên tất cả cung nữ đều dừng ở bên ngoài cung.
Trưởng công chúa hiếm khi đến sớm, vì vậy khi nàng bước vào Duyệt Văn Điện, mọi người đều tỏ ra ngạc nhiên.
Có một ông lão ngồi ở vị trí chính giữa lập tức đứng dậy cúi chào, hành lễ và nói: “Tịnh An công chúa.”
May mà lúc đến đây Hòa Nhi đã đi hỏi thăm, nói rằng người có nốt ruồi to bên trái mũi tên là Đỗ Khiêm.
Nàng nhìn vào nốt ruồi to của ông lão, gật đầu lễ phép đáp lễ: “Đỗ thái phó khách sáo rồi.”
Sau khi bái kiến, nàng đi về phía chỗ ngồi, Tống Ngôn Ninh là người đầu tiên đứng dậy, vẫy tay hào hứng: “Hoàng tỷ mau đến đấy.”
Tống Ấu Quân trực tiếp lơ hắn ta, muốn đi chỗ khác, Tống Ngôn Ninh trực tiếp tiến lên kéo tay nàng:
“Hoàng tỷ, tỷ muốn đi đâu vậy, chỗ ngồi của tỷ ở đây mà, đừng ngồi nhầm.”
“Sao mà lúc nào cũng gặp đệ vậy?” Tống Ấu Quân không kiềm được mà hỏi.
Tống Ngôn Ninh thực sự không nghe ra được sự khó chịu trong lời nói của nàng, tay hắn ta biến ra một cái hộp nhỏ, mở ra thì bên trong là những chiếc há cảo thủy tinh nóng hổi bốc khói nghi ngút.
Hắn ta hào phóng chia sẻ: “Hoàng tỷ, tỷ ăn đi. ”
Tống Ấu Quân lập tức giảng hòa cùng hắn ta, cả hai vui vẻ hòa thuận cùng nhau thưởng thức há cảo trong bầu không khí ấm áp.
Đang ăn thì có người đi vào, Tống Ấu Quân theo bản năng quay đầu nhìn lại, liền thấy Khương Nghi Xuyên và một thiếu niên cùng nhau đi vào.
Khương Nghi Xuyên khoác lên mình một chiếc áo dài màu nâu nhạt, tay áo bó sát, tóc dài buộc cao, y phục trông rất chỉnh tề, hắn sở hữu một vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt xa cách, như muốn giữ khoảng cách với mọi người.
Chàng thiếu niên bên cạnh hắn lại mang một nụ cười rạng ngời, khi nhìn thấy Tống Ấu Quân, tên đó tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên, dường như không thể tin rằng nàng lại đến sớm như vậy.
Tống Ấu Quân liếc mắt nhìn người kia rồi cúi đầu chào một cái, trong lòng thầm nghĩ trong Duyệt Văn Điện này chỉ có mười người, trong đó có ba vị hoàng tử, còn lại đều là nam tử của các vương hầu quan lại, nhưng chỉ có một người thân thiết với Khương Nghi Xuyên.
Đó chính là trưởng tử của hoàng tộc Nam Lung, cũng chính là đệ đệ ruột của Tống Ấu Quân, Tống Tế.
Trưởng công chúa và Khương Nghi Xuyên vẫn luôn bất hòa, trong khi đệ đệ ruột lại có quan hệ rất tốt với hắn, vì thế tình cảm giữa hai tỷ đệ họ trở nên rất tệ. Nhìn cách mà Tống Tế không thèm nhìn nàng lấy một cái có thể thấy tình cảm tỷ đệ họ đã đến mức đường ai nấy đi.
“Hừ.” Tống Ngôn Ninh khẽ lẩm bẩm: “Tam ca cứ dính lấy tên họ Khương kia hoài.”
Tống Ấu Quân dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào trán hắn ta: “Đệ xem đệ có giống một nữ nhân lắm mồm thích tám chuyện không này.”
Hắn ta tức tối nhét đầy há cảo vào miệng, nhai rất mạnh.
“Đỗ thái phó, Tống Lục Lục đang ăn trong đại sảnh.” Bỗng nhiên có một giọng nói vang lên, phá vỡ bầu không khí im lặng của buổi sáng.
Tống Ấu Quân nhìn theo hướng phát ra giọng nói, phát hiện ra người tố cáo là Khương Nghi Xuyên.
Ánh mắt hắn vô cảm, trông có vẻ rất nghiêm túc.
“Tống Ngôn Ninh!” Đỗ Khiêm lập tức phát hiện ra hắn ta đang ăn trộm đồ ăn: “Ta đã nói với con bao nhiêu lần rồi, Duyệt Văn Điện là nơi học tập của các thư sinh, tại sao con lại có thể vô lễ như vậy”
Tống Ngôn Ninh giật mình, phồng má ra không chịu nhận: “Con không ăn.”
“Còn dám nói dối?!” Đỗ Khiêm nhấc cây thước lên.
Tống Ngôn Ninh lại đổi lời: “Là con ăn một mình thôi, hoàng tỷ không có ăn đâu.”
Sau đó Đỗ Khiêm lại nhìn thấy trong tay Tống Ấu Quân đang cầm một chiếc há cảo đang ăn dở.
Ông tức giận nói: “Trưởng công chúa và lục hoàng tử cùng phạm một lỗi, phạt chép văn chương ba lần, trước khi tan học hôm nay phải mang đến cho ta xem. ”
Đỗ Khiêm trước kia là sư phụ của hoàng đế và hoàng hậu, đã dạy học trong cung mấy chục năm, không có ai mà ông ta không dám phạt.
Tống Ngôn Ninh thở phào nhẹ nhõm, thì thầm: “May quá mới chỉ ba lần, mình chọn bài ngắn nhất thì lát nữa là xong ngay thôi…”
Nhưng không ngờ lúc này, Khương Nghi Xuyên lại lên tiếng: “Thái phó, Tống Lục Lục nói hình phạt của ngài quá ít, chỉ ba lần thì hắn ta căn bản không để vào trong mắt. ”
Gương mặt hắn bình tĩnh, không có chút dấu hiệu nào của việc đang nói dối.
Đỗ Khiêm giận dữ, đứng dậy đập bàn: “Tống Ngôn Ninh, ngươi ở dưới lẩm bẩm cái gì? Phạt ngươi chép thêm hai lần!”
“Thái phó!” Tống Ngôn Ninh vội vàng nói:
“Con không nói gì cả, là Khương Nghi Xuyên tự bịa đặt đó!”
“Dạo gần đây chỉ có ngươi suốt ngày nói dối, lại còn đổ tội cho Khương Nghi Xuyên, lá gan ngươi càng ngày càng lớn rồi, nếu ngươi còn dám cãi nữa thì ta sẽ phạt nặng hơn.” Đỗ Khiêm thì lại rất tin tưởng Khương Nghi Xuyên, cũng biết được Tống Ngôn Ninh còn nhỏ, tính tình ngang bướng, lại rất thích nói dối.
Tống Ngôn Ninh tức đến mặt đỏ tía tai, nhưng lại không dám nói thêm lời nào nữa, trong số các lão sư ở Duyệt Văn Điện, hắn ta sợ nhất là Đỗ Khiêm.
Vì vậy hắn ta chỉ dám lẩm bẩm chửi rủa: “Tên họ Đỗ kia, tên tiểu nhân đê tiện hèn hạ……”
“Hắn nói ngài bảo thủ.” Khương Nghi Xuyên lại tung ra một đòn chí mạng.
Tống Ấu Quân biết đây là cách Khương Nghi Xuyên trả thù việc Tống Ngôn Ninh đã lấy cắp chiếc túi thơm hoàn ngọc của hắn, nàng lắc đầu thở dài: “Tống Lục Lục, nghiệp chướng do mình gây ra, tự mình gánh chịu đi.”