Tống Ấu Quân suýt chút nữa ngất đi vì tức.
Nàng gõ nhẹ vào cái đầu ngu ngốc của Tống Ngôn Ninh, vẻ mặt hung dữ: “Bây giờ đệ không được nói bất kì một chữ nào nữa, mau tiến vào trong điện đợi ta!”
Tống Ngôn Ninh có lẽ đã nhận ra tỷ tỷ mình đang tức giận nên chậm rãi tiến lên hai bước, trước khi đi còn định cảnh cáo Khương Nghi Xuyên một câu, nhưng vừa định hé miệng Tống Ấu Quân đã hung hăng trừng mắt nhìn hắn ta.
Tống Ngôn Ninh không dám làm loạn nữa, hắn ta cúi đầu đi vào đại điện, liên tục ngoái đầu nhìn lại, không hề cam tâm.
Tống Ấu Quân nhìn chằm chằm vào hắn ta cho đến khi đi vào đại sảnh, sau khi bình tĩnh lại, nàng mới quay đầu nhìn Khương Nghi Xuyên.
Khương Nghi Xuyên chỉ là một chàng thiếu niên mười mấy tuổi, khuôn mặt có chút tuấn tú ưa nhìn, thoạt nhìn vào có chút non nớt nhưng khi đứng im lặng, ánh mắt lại bình tĩnh lạ thường, khí chất có chút phi thường.
Nhưng hắn không thể che dấu sự chán ghét của mình được nữa, điều này Tống Ấu Quân vốn đã nhìn thấu rõ ràng, sau khi nhìn nhau một cái, hắn quay người rời đi dứt khoát.
Sau khi đuổi Khương Nghi Xuyên, vị Phật vĩ đại kia đi, Tống Ấu Quân thở phào nhẹ nhõm, quay người đi vào chính điện, tức giận quát: “Tống Ngôn Ninh, lại đây cho ta!”
Tống Ngôn Ninh ngồi trên ghế cách đó không xa, vội vàng đứng dậy, hào hứng chạy tới: “Hoàng tỷ, người đã nghĩ ra cách trừng trị Khương Nghi Xuyên kia chưa?”
Tống Ấu Quân nhéo đôi má phúng phính của hắn ta rồi nói: “Mỗi ngày chẳng lẽ đệ đều ăn cơm heo à?Không biết đọc sắc mặt của người khác à?”
Tống Ngôn Ninh kêu lên đau đớn, cầu xin tha tội: “Hoàng tỷ hoàng tỷ, đau quá, tỷ mau buông tay ra đi.”
Tống Ấu Quân vặn một cái hả giận rồi mới buông tay, mắng: “Heo cho dù bị đuổi cũng một thời điểm đều biết quay về chuồng, ta bảo đệ câm miệng, đệ lại còn nói lảm nhảm, đệ còn thua cả heo!”
Tống Ngôn Ninh có vẻ hơi uỷ khuất, đôi mắt đẹp ngấn lệ, xoa xoa một bên má vừa đứng bên cạnh: “Không phải tỷ đã nói chỉ cần có cơ hội, tỷ sẽ dạy cho hắn một bài học sao? Lần này hắn khiến tỷ ngã hồ gần chết rồi, tại sao lại muốn bỏ qua?”
Tống Ấu Quân không nói gì, chỉ ngồi xuống, tự mình bình tĩnh lại.
Hai tỷ đệ họ đã quen thói ngang ngược hay bắt nạt Khương Nghi Xuyên đã lâu nên Tống Ngôn Ninh vẫn luôn nghĩ như vậy. Mỗi khi có cơ hội sẽ làm ầm ĩ lên.
Nhưng mà, Tống Ấu Quân biết rằng vị trưởng công chúa kiêu ngạo kia đã chết rồi, bây giờ nàng đã là một người bình thường, tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện như dùng trứng chọi vào đá, nếu không, hoàng tộc họ Tống sẽ bị treo cổ trên một bức tường thanh cao chót vót đầy lạnh lẽo.
Chỉ là trong lúc nhất thời muốn thay đổi suy nghĩ của Tống Ngôn Ninh e rằng là việc khó.
Tống Ấu Quân đã bình tĩnh hơn rất nhiều, chậm rãi nói: “Tống Ngôn Ninh, đệ hãy nghe cho kĩ, sau này đừng tùy tiện bắt nạt người khác, đặc biệt là Khương Nghi Xuyên, tốt nhất là đệ nên phục tùng hắn, bằng không đệ sẽ chịu khổ đấy.”
Tống Ngôn Ninh trợn tròn mắt, bị lời nói của nàng làm cho sững sờ đến mức không nói nên lời, hắn ta cẩn thận nhìn nàng từ trên xuống dưới, bỗng nhiên cau mày nói: “Ngươi không phải hoàng tỷ ta.”
Tống Ấu Quân giật mình, vôi vàng giả vờ tức giận: “Đệ đang nói nhảm gì vậy?”
Tống Ngôn Ninh vừa đi ra ngoài vừa nói: “Chắc chắn mấy ngày trước tỷ đã rơi xuống nước gặp phải yêu ma rồi, ta phải đi tìm phụ hoàng, nhờ phụ hoàng làm lễ trừ tà cho tỷ!”
“Đệ đứng lại!” Tống Ấu Quân vội vàng lo lắng, nhận ra bản thân vừa nói quá nhiều.
Những lời nói và hành động này khác xa so với công chúa trước kia, rất dễ lộ những sơ hở lớn. Hơn nữa, những người ở thời đại này rất tin vào mê tín và thần linh ma quỷ. Nếu họ thực sự thực hiện những nghi lễ cầu đảo trên người nàng và tra tấn nàng qua lại, nếu làm không tốt sẽ truyền ra những tin đồn rằng trưởng công chúa bị tà ma nhập.
Nếu người đạo sĩ mà họ tìm được là vị thật sự có chút tài năng, ông ta sẽ dứt khoát đuổi linh hồn của nàng từ thế giới khác đi, thì đó thực sự là một chuyện lớn.
Tống Ấu Quân vội vàng ngăn cản Tống Ngôn Ninh lại, nói: “Tiểu tử thối, đừng có chửi rủa ta như vậy, ta không cho đệ chọc giận Khương Nghi Xuyên là đều có lý.”
Hắn ta quả nhiên đứng lại, hỏi: “Lý do gì?”
“Chúng ta đường đường là một quốc vĩ đại, một nơi có lễ nghi, đệ lại là Lục Hoàng Tử của Nam Lung Quốc, mọi cử chỉ hành động của đệ đều đại diện cho hoàng thất, nếu có người nhìn thấy đệ lúc nào cũng bắt nạt Khương Nghi Xuyên thì đó không phải là một âm mưu làm mất uy tín của hoàng thất sao, chẳng lẽ không phải nói rằng Nam Lung hoàng thất đãi khách vô lễ, bụng dạ hẹp hòi sao?”
Tống Ngôn Ninh dường như nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn tức giận: “Vậy chúng ta cứ để Khương Nghi Xuyên vậy mà đi sao? Hắn thực sự rất phiền phức!”
Tống Ấu Quân tỏ vẻ bí hiểm nói: “Đừng lo, ta có cách của ta.”
Tống Ngôn Ninh vừa nghe nói có cách trừng trị với Khương Nghi Xuyên, liền vui mừng khôn xiết, mặt cũng không còn đau nữa, mỉm cười rồi nói: “Vậy đệ sẽ chờ tin tốt từ hoàng tỷ”
Nhìn khuôn mặt trắng trẻo của hắn ta đỏ bừng vì bị nàng nhéo nhưng vẫn rất vui vẻ, Tống Ấu Quân thầm thở dài.
Tiểu tử này từ nhỏ đã bị dạy hư, không thể nào thay đổi trong một thời gian ngắn được.
“Đúng rồi hoàng tỷ, ta có thứ này muốn tặng tỷ.”
Tống Ấu Quân nhìn hắn ta với vẻ nghi hoặc, thấy tiểu tử này lấy một túi thơm hàn ngọc từ tay áo ra như muốn cầu công, nói: “Hoàng tỷ, đây là chiếc túi thơm ngày ấy tỷ nhìn trúng, Khương Nghi Xuyên không biết tốt xấu, không chịu nhường lại, ta liền đoạt lấy nó đấy.”
Nói xong hắn ta nhét nó vào tay Tống Ấu Quân.
Tống Ấu Quân nhớ lại đây là nguồn cơn của sự việc ngã xuống hồ nước. Mấy ngày trước trưởng công chúa dẫn người đến gặp Khương Nghi Xuyên bên bờ hồ, trưởng công chúa là loại người hễ nhìn thấy Khương Nghi Xuyên là sẽ gây chuyện. Ngày hôm đó, nàng bị xúi dục, quyết tâm muốn lấy túi thơm của Khương Nghi Xuyên.
Khương Nghi Xuyên từ chối không muốn đưa cho nàng, nàng liền nhào đến định đoạt lấy nó, trong quá trình giằng co nàng đã bị rơi xuống hồ.
Tống Ấu Quân cúi đầu nhìn kỹ, nhìn thấy túi thơm được khâu rất tinh xảo, lại được làm từ chất liệu quý hiếm, sợi chỉ vàng phác hoạ từng nét chữ vuông vắn.
Hai mắt nàng tối sầm lại, thiếu chút nữa ngất lịm đi.
Thật không thể trách vị trưởng công chúa trong nguyên tác này cuối cùng chết thảm như vậy, không chỉ ngu ngốc, mà tên tay sai bên cạnh nàng còn là một con heo não phẳng.
Thực sự không hề có ai nương tay khi hãm hại nam chính cả.
Nếu nhớ không nhầm thì túi thơm này là do mẫu thân của Khương Nghi Xuyên thêu khi hắn bị bắt đi làm con tin, chữ “Hàm” trên đó chính là tên gọi thân mật của Khương Nghi Xuyên.
Vật này rất quan trọng, không chỉ là vật kỷ niệm mà Khương Nghi Xuyên dùng để nhớ về người thân mà còn là khởi đầu cho cuộc gặp gỡ định mệnh của hắn với nữ chính trong câu truyện.
Tống Ấu Quân đặt túi thơm lên bàn, vẻ mặt u ám: “Trả lại đi.”
Tiểu đại ca Tống Ngôn Ninh rất tức tối: “Không có lý do gì phải trả lại đồ đã trộm, nếu hoàng tỷ không thích ta sẽ vứt nó đi.”
Nói xong hắn ta cầm túi thơm rời đi, Tống Ấu Quân vội vàng giật lấy, vẫy tay bảo với hắn ta:
“Tiểu tử thối, mau cút đi cho ta.”
Tống Ngôn Ninh vui vẻ rời đi, trong khi Tống Ấu Quân ôm cái túi thơm phỏng tay trong lòng lại cảm thấy tuyệt vọng.
Chiếc túi này về sau sẽ rất hữu dụng, Tống Ấu Quân cất cẩn thận, nghỉ ngơi một lát rồi cùng thị nữ đi đến hậu cung của hoàng hậu.
Hoàng hậu của Nam Lung Quốc cũng là người rất cưng chiều nàng, ôm Tống Ấu Quân bảo bối tâm can vào lòng, vừa khóc vừa hỏi thăm thân thể nàng còn cảm thấy không khỏe ở chỗ nào không.
Tống Ấu Quân không quen với loại cảm giác thân mật nhưng xa lạ này nhưng nàng vẫn phải thuận theo kịch bản. Mục đích của chuyến thỉnh an lần này là để giải thích với hoàng đế và hoàng hậu rằng vụ rơi xuống hồ vài ngày trước không liên quan gì đến Khương Nghi Xuyên.
Nếu không với mức độ cưng chiều đối với trưởng công chúa như vậy, cho dù Khương Nghi Xuyên có là khách phương xa cũng chắc chắn sẽ bị giáng tội liên lụy.
Hoàng hậu vốn tính tình ôn hòa, sau khi Tống Ấu Quân nhiều lần nhấn mạnh vấn đề này nên bà đã hứa không làm khó Khương Nghi Xuyên. Bà chỉ cẩn thận dặn dò nàng rằng ngày sau nhất định phải cẩn thận hơn, thuận tiện nhắc đến việc nàng phải đi đến Duyệt Văn Điện dành cho các lớp học buổi sáng.
Duyệt Văn Điện nói trắng ra là trường học của hoàng thất, tất cả các dòng dõi hoàng tộc đều phải học hỏi kiến thức và lễ nghi. Ban đầu, điện được thành lập ra chỉ dành ra cho các hoàng tử và công chúa, sau đó có một vị hoàng đế vì thưởng đại thần lập được công nên cho phép đích tử của các quan đại thần vào cung học tập, sau đó liền lập ra một quy tắc cho phép con cái của các thế gia cũng có thể vào Duyệt Văn Điện.
Những chuyện này kỳ thực ở trong sách không hề ghi chép, chỉ là Tống Ấu Quân ở chỗ hoàng hậu mới biết được một tin trưởng công chúa thường xuyên trốn học căn bản không coi việc học làm trọng, ngày thường hoàng đế, hoàng hậu luôn nuông chiều nàng, nhưng khi đại thưởng tế thiên sắp đến, họ liền yêu cầu Tống Ấu Quân đến lớp học vào buổi sáng đúng giờ .
Tống Ấu Quân cho rằng đây cũng không phải việc khó, dù sao nàng cũng từng đi học, cũng từng được dạy dỗ, cho nên không chút do dự mà đồng ý.
Trên đường trở về, nàng bị các nữ tử ăn mặc xinh đẹp chặn lại. Vài người họ thân mật khoác tay nàng, cười tươi rói, bộ dạng dường như rất thân thiết với nàng.
Tống Ấu Quân không dám đáp lại, sợ bị người khác nhìn ra sơ hở, đành phải để họ dìu vào một chiếc đình nhỏ ngồi.
Những nữ nhân này trông có vẻ vẫn còn nhỏ tuổi, chắc hẳn là bằng hữu trước kia của trưởng công chúa, có lẽ họ đã vào cung từ lâu, nghe nói nàng đến tẩm cung của hoàng hậu cho nên mới chặn đường nàng ở đây.
Mấy người vừa mở miệng đã hỏi han lo lắng, kiểu như "lâu rồi mới ghé thăm" hay những câu khách sáo tương tự. Tống Ấu Quân khẽ mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng không nói gì, nàng chỉ lắng nghe bọn họ nói chuyện rôm rả.
Thực ra thì cũng không phải chuyện xấu, dù sao Tống Ấu Quân cũng mới đến đây, nàng cần tự mình khám phá những nhân vật phụ và những mối quan hệ không có ghi trong sách, nhờ vậy nàng mới có thể tránh được việc để lộ ra sơ hở.
Mấy người đang trò truyện rất hăng say, không hề để ý thấy Tống Ấu Quân có gì bất thường, nói rồi và nói, chủ đề đột nhiên chuyển sang Khương Nghi Xuyên, có một nữ tử liền nói: “Công chúa, lần này Khương Nghi Xuyên làm người bị thương đến mức này rồi, người định xử trí hắn như thế nào?”
Ngay khi câu nói vừa thốt ra, các nữ tử xung quanh đồng loạt dừng lại, nhìn chằm chằm vào Tống Ấu Quân bằng ánh mắt rạng ngời, chờ đợi câu trả lời từ nàng.
Tống Ấu Quân đột nhiên nhận ra, sự quan tâm của những người này dành cho nàng là giả, thực chất là đang thăm dò. Có lẽ bây giờ rất nhiều người đang để mắt tới nơi này, không thể chờ đợi để xem trò vui, xem vị trưởng công chúa kiêu căng này sẽ xử lý Khương Nghi Xuyên như thế nào.
Nàng bỗng nhiên cảm thấy có chút không thoải mái, cảm thấy giống như đang bị người ta coi là trò hề.
Vì vậy, nàng giả vờ trầm ngâm một lát, rồi hạ giọng và hỏi một cách nghiêm túc: “Các ngươi có phát hiện ra hay không…”
“Phát hiện ra điều gì?” Có một người hỏi.
“Vị hoàng tử Khương Nghi Xuyên này, bộ dạng trong có vẻ khá tuấn tú đấy.” Tống Ấu Quân cảm thán thốt lên.
“Điều này…” Bọn họ nhìn nhau qua lại, có người nhìn sắc mặt nàng và nói “Ở kinh thành này có rất nhiều chàng trai đẹp, Khương Nghi Xuyên cũng không tính là xuất chúng được, đúng không?”
“Không đúng rồi.” Tống Ấu Quân đáp: “Sao ta lại cảm thấy những vị công tử ngoài kia còn kém xa so với Khương Nghi Xuyên, các ngươi không cảm thấy vậy sao?”
Khương Nghi Xuyên sinh ra ở Bắc Chiêu quốc nên ngoại hình khác lạ hơn so với người Nam Lung. Hắn cao hơn, đôi mắt đen sâu thẳm, còn người Nam Lung thì thường có đôi mắt nâu, tóc cũng không đen thuần như hắn.
Nhan sắc Khương Nghi Xuyên sáng ngời mà thanh khiết, quả thật rất độc đáo.
Các vị nữ nhân kia không hiểu được suy nghĩ thực sự của Tống Ấu Quân có ý gì, nhìn ra được vẻ mặt nghiêm túc của Tống Ấu Quân, nên cũng không một ai dám nói thêm lời khó nghe nào về Khương Nghi Xuyên nữa.
Tống Ấu Quân tiếp tục nói: “Trong các ngươi đã có người nào từng nghĩ đến việc sẽ gã cho hắn chưa?”
Tất cả đều trông có vẻ rất ngạc nhiên với lời nói của nàng, nhìn nàng với vẻ mặt không thể tin nổi, khuôn mặt đỏ bừng lên.
Nàng không không đồng tình, tiếp tục nói: “Hãy suy nghĩ cho kĩ, hắn rất tuấn tú, gia thế xuất thân từ hoàng thất, đường đường là hoàng tử của Bắc Chiêu quốc, học vấn cũng là không thấp, phẩm hạnh đoan trang tuyệt hảo. Nghe nói năm ngoái vào ngày tết nguyên tiêu hắn vô tình lạc vào thuyền hoa, ở trong hồ phiêu dạt tận hai ngày, vẫn luôn đứng ở ngoài khoang thuyền.”
Nhìn đi, thật khó để tìm được một người tốt như vậy, thủ thân như ngọc, không bị cám dỗ bởi sắc đẹp sở dụ.
Không ngờ lại có một nữ nhân mắt tròn xoe, trông có vẻ không mấy thông minh lại tự cho mình hiểu ý của Tống Ấu Quân, vỗ đùi, lớn tiếng nói: “Ta hiểu rồi, ý của công chúa muốn nói là Khương Nghi Xuyên kia thích nam nhân, căn bản sẽ không cưới thê tử, cho nên mới nói như vậy có đúng không?”
Tống Ấu Quân trợn mắt há mồm, vô cùng kinh ngạc.
Người này rốt cuộc đang tự ý suy diễn cái gì thế này?! Ý tứ rõ ràng như vậy mà cũng có thể hiểu sai đến thế?
Người này là bào tỷ của Tống Ngôn Ninh đúng không?
Câu nói vừa dứt, những nữ tử xung quanh lại lập tức lại phụ họa theo: “Đúng rồi, trước đây hình như ta cũng đã từng nghe qua lời đồn này rồi.”
“Vào năm ngoái đã có rất nhiều người bàn tán về chuyện này. ”
“Khương Nghi Xuyên thật sự thích nam nhân…”
Vài người lần lượt lên tiếng, tỏ rõ thành ý: “Công chúa cứ yên tâm, chúng ta luôn đứng về phía người, sẽ không phản bội Khương Nghi Xuyên. ”
“Đừng nói linh tinh nữa, ta không có ý đó. ”
Tống Ấu Quân vội vàng ngăn cản họ, muốn giải thích rõ ràng, lại thấy có vài người đột nhiên ngậm miệng lại, đồng loạt nhìn về một hướng.
Tống Ấu Quân có linh cảm không lành, quay đầu nhìn lại, thấy rằng Khương Nghi Xuyên đứng cách đó không xa, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn họ.