Hôm Nay Công Chúa Đã Tẩy Trắng Thành Công Chưa?

Chương 1

Tống Ấu Quân bị đánh thức bởi tiếng cãi vã ồn ào.

Đã lâu rồi nàng không được ngủ ngon như vậy, nhưng nàng không ngờ rằng âm thanh này vẫn không hết mà cứ luôn văng vẳng bên tai.

Nàng nhíu mày, mở đôi mắt nặng trĩu, khàn giọng kêu: “Hòa Nhi.”

“Công chúa điện hạ, nô tỳ đây.”

Hòa Nhi đã đợi ở bên giường từ lâu, vén từng lớp màn lụa mỏng màu hồng nhạt thêu kim tuyến, Hoà Nhi nhẹ nhàng cúi người xuống đỡ công chúa Tống Ấu Quân ngồi dậy. Đứng dậy khéo léo đặt một chiếc gối thêu hoa mềm mại sau lưng nàng, thấp giọng nói: “Thưa Công chúa, người có gì căn dặn nô tì?”

Tống Ấu Quân cảm nhận được cổ họng mình đang đau rát, tay chân lạnh ngắt, giọng nói khàn khàn: “Ngươi lấy hộ ta chén trà nóng.”

Hòa Nhi đã chuẩn bị trà nóng từ trước, liền xoay người đưa cho nàng.

Uống xong một chén trà nóng, thân thể Tống Ấu Quân liền thoải mái hơn nhiều: “Là ai ở bên ngoài đang làm ồn vậy?”

“Bẩm công chúa, là Lục hoàng tử và hoàng tử Chiêu quốc đến đây thỉnh tội với người.” Hòa Nhi nói.

“Hoàng tử Chiêu quốc?” Tống Ấu Quân vẻ mặt kinh hãi.

Đã mấy ngày trôi qua kể từ ngày nàng xuyên không vào sách đến nay, nguyên chủ rơi xuống hồ chết đuối, được Tống Ấu Quân xuyên không thay thế thân phận của nàng ấy.

Tống Ấu Quân mất mấy ngày mới biết được thân phận của mình chính là đích trưởng công chúa cực kỳ cao quý của Nam Lung quốc, thường ngày ỷ vào sự sủng ái mà làm nhiều việc ác, giai đoạn đầu là một nhân vật phản diện nhỏ vẫn luôn tìm mọi cách để làm khó dễ nam chính.

Sau đó nam chính lãnh binh dẫn quân tấn công Nam Lung, nhất cử đã san phẳng cái chốn phồn hoa này, thậm chí còn chặt đầu cả gia đình nữ nhân vật phản diện trong truyện, treo lên tường thành cao làm gương cho công chúng cùng chiêm ngưỡng, cái chết vô cùng thảm thương.

Hoàng tử Chiêu quốc là nhân vật chính của truyện, từ nhỏ đã bị đưa đến Nam Lung quốc làm con tin.

“Hắn tới đây làm gì?” Tống Ấu Quân có chút hoảng hốt.

“Nghe nói người ấy bị Lục hoàng tử kéo tới đây, hình như đã xảy ra xung đột với vị ấy ở ngoài cửa.”

Khi nhắc đến Lục hoàng tử, Tống Ấu Quân cảm thấy vô cùng choáng ngợp.

Trong những ngày Tống Ấu Quân nằm ốm trên giường đã rất nhiều người đến điện trước thăm hỏi. Nhưng ngoại trừ hoàng đế, hoàng hậu và hoàng thái hậu thì những người khác đều một mực từ chối lời mời vì lý do sức khỏe yếu. Tuy nhiên, Lục hoàng tử Tống Ngôn Ninh mỗi ngày đều đến thăm nàng ba lần, sáng trưa tối không thiếu lần nào, mỗi lần đều đứng ngoài điện mà khóc lóc.

Tiểu tử này thật là phiền phức.

Khi Tống Ấu Quân nghe nói nam chính nổi tiếng cũng tới thì biết chắc là bị ép đến, thấy việc này thật không thể làm ngơ bèn đứng dậy nói: “Mang đồ cho ta thay.”

Các tì nữ trong cung liền thay nhau tấp nập chuẩn bị, vội vàng đi lấy nước cho nàng rửa mặt và rửa tay.

Tống Ấu Quân là đích trưởng công chúa được tôn kính và sủng ái nhất của Nam Lung quốc, nàng được hưởng thụ cuộc sống xa hoa bậc nhất, từ thức ăn, y phục cho đến mọi vật dụng hàng ngày.

Hoà Nhi giúp nàng mặc một chiếc váy dài tay màu trắng bạc với họa tiết vân nhạn. Bên ngoài, nàng khoác thêm một lớp áo mỏng bằng vải tơ nhân tạo được thêu kim tuyến, đính ngọc trai và có màu sắc óng ánh. Khi thắt chặt chiếc đai lưng nhỏ, vóc dáng của nàng lập tức trở nên thon thả, nổi bật.

Nha hoàn giúp Tống Ấu Quân chải tóc thành một kiểu tóc đơn giản. Nàng đội một chiếc vương miện nhỏ bằng vàng có tua rua, khi đi lại, chiếc vương miện lung lay và phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

“Đi thôi, ngươi theo ta ra ngoài xem chút.”

Nàng phất tay áo rộng, mang theo Hòa Nhi ra khỏi nội điện, sai người mở cửa điện ra, ánh nắng chiều lập tức tràn vào, rơi xuống tấm vải lụa thêu hoa của Tống Ấu Quân trông vô cùng diễm lệ.

Gió thu êm dịu thổi tới, chiếc vương miện vàng tinh xảo trên đầu Tống Ấu Quân phát ra tiếng leng keng trong trẻo, mọi người cùng nhau nhìn vào trong cửa cung.

“Công chúa điện hạ vạn tuế vạn tuế.” Tất cả cung nhân đồng thời hành lễ vấn an.

Tống Ấu Quân nhìn thấy một đám người đông đảo đang đứng ở cửa.

Nàng nhìn thấy bóng dáng một chàng thiếu niên chập chững mười bốn mười lăm tuổi, mặc áo choàng màu đàn hương, tóc dài buộc thành bím, có một đôi mắt to màu nâu rất đẹp, khi cậu thiếu niên đó nhìn thấy nàng khuôn mặt vui mừng khôn xiết: “Hoàng tỷ! Tỷ đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?”

Đây là lần đầu tiên nàng gặp một nhân vật trong truyện, sau khi cẩn thận quan sát một lát, nàng đoán ra người trước mặt chính là Lục hoàng tử Tống Ngôn Ninh.

Nàng cất giọng chất vấn: “Tống Ngôn Ninh, sao đệ lại ồn ào thế?”

“Hoàng tỷ, ta dẫn Khương Nghi Xuyên đến tạ tội với tỷ.” Tống Ngôn Ninh ra vẻ mặt chính khí.

Lục hoàng tử Tống Ngôn Ninh này chính là tay sai đắc lực của Tống Ấu Quân, năng lực hành động dứt khoát mạnh mẽ, ngày nào cũng đi theo sau Tống Ấu Quân đi khắp nơi làm đủ trò ngang ngược, câu châm ngôn kinh điển của hắn ta là:

“Hoàng tỷ bảo ta đánh ai thì ta đánh người đấy!”

Lần này vừa nghe thân thể nàng có chuyển biến tốt đẹp hơn thì nôn nóng lôi kéo Khương Nghi Xuyên tới thỉnh tội với nàng.

Tống Ấu Quân nhìn xung quanh chỉ thấy toàn là cung nhân, bèn hỏi: “Hắn ở đâu?”

Tống Ngôn Ninh nghiêng người chỉ tay về phía sau: “Hắn không chịu đến đây.”

Các cung nhân tránh đường cho nàng đi, nàng nhìn thấy cách đó trăm bước một chàng thiếu niên có khuôn mặt thanh tú, toát ra khí chất có vẻ lạnh lùng.

Hắn ăn mặc giản dị, mái tóc dài buộc cao bằng một chiếc trâm trắng tinh, đôi mắt đen nhánh như mực, vẻ lạnh lùng tỏa ra từ sâu bên trong.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Tống Ấu Quân đã biết chàng thiếu niên này chính là nam chính Khương Nghi Xuyên, người sau này sẽ chinh phục Nam Lung quốc, được Chiêu quốc coi là anh hùng, vang danh được người người trong thiên hạ tôn sùng yêu mến — Khương Nghi Xuyên.

Ánh mắt hắn lạnh lùng ẩn chứa sự ghét bỏ khiến Tống Ấu Quân không khỏi hoảng sợ.

Nàng quay mặt đi, không dám nhìn nữa, nàng biết câu chuyện nàng xuyên không nhảy xuống hồ nhất định phải đến lúc có hồi kết, cho nên nói: “Mấy ngày trước chuyện ta ngã xuống hồ là do ta tự bất cẩn, không cần liên lụy kẻ khác, chuyện này đến đây là hết.”

Nghe vậy, trên mặt mọi người đều lộ rõ vẻ ngạc nhiên, chỉ có Tống Ngôn Ninh là cau mày, có vẻ không mấy vui vẻ.

Sau đó hắn ta ngẩng cầm lên, ra vẻ một tiểu bá vương thực thụ, hét lớn với Khương Nghi Xuyên: “Ngươi có nghe thấy chưa, hoàng tỷ ta bảo cứ chờ đấy!”

“Đừng nói nhảm ở đây nữa.” Tống Ấu Quân giật mình, cau mày nhìn hắn ta.

“Hoàng tỷ nói không được phép đắc tội với bọn ta.” Tống Ngôn Ninh lại hét lớn.

“Tống Ngôn Ninh, đệ còn không im đi à?” Nàng tức giận nói.

“Sau này e rằng ngươi không được bình an nữa đâu.” Tống Ngôn Ninh lớn tiếng quát, bộ dạng nghe ra rất kiêu ngạo.

Nàng tức giận đến mức sắp chết: “Đệ câm miệng cho ta!”

“Nếu đệ còn nói thêm một lần nữa ta sẽ bẻ gãy chân đệ đấy!”

Người này không có não sao?! Nhìn thấy ánh mắt của Khương Nghi Xuyên càng ngày càng lạnh, nàng càng lo lắng, cảm thấy lạnh gáy, không nhịn được mà ho khan.

Nàng vừa ho, chiếc vương miện nhỏ trên đầu nàng liền lắc lư theo, phản chiếu ánh sáng mặt trời và trở nên cực kì nổi bật. Khuôn mặt vốn nhợt nhạt giờ lại bắt đầu trở nên ửng hồng, xua tan đi cơn bệnh.

Tống Ngôn Ninh tiến lại gần quan tâm: “Hoàng tỷ, tỷ đừng tức giận, tỷ có gì muốn nói thì hãy từ từ nói, ta sẽ truyền đạt ý của tỷ.”

Tống Ấu Quân giơ tay lên, tát một cái mạnh vào gáy của hắn ta, Tống Ngôn Ninh cứng đờ cổ, đành phải tiến lên vài bước: “Đệ ngốc à!”

Khuôn mặt mọi người đều rất kinh ngạc, nhìn nàng với vẻ không tin được.

Tất cả mọi người đều biết trưởng công chúa đã bắt nạt con tin của Chiêu Quốc không phải một ngày hai ngày rồi, thậm chí còn làm ra nhiều chuyện quá đáng hơn nữa. Đây là lần đầu tiên trưởng công chúa đánh Tống Ngôn Ninh chỉ vì con tin này.

Tống Ngôn Ninh cũng không thể chấp nhận, vươn cổ ra vẻ mặt kinh hãi: “Hoàng tỷ, tỷ đánh ta à!”

Vẻ mặt hung ác của nàng bắt đầu lộ rõ, giơ tay lên lần nữa: “Còn muốn bị đánh nữa không? ”

Lục hoàng tử không còn cách nào ngoài việc ngậm miệng lại vì uất ức, trong lòng toàn sự phẫn nộ.

Tống Ấu Quân ho nhẹ một tiếng, muốn nói gì đó để xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng này nhưng lại nghe thấy Tống Ngôn Ninh lên tiếng: “Ta hiểu rồi, ta hiểu rồi.”

Nàng thật sự muốn ấn tiểu tử này xuống đất để đánh một trận: “Đệ còn định làm gì nữa?”

Hắn ta liền nói: “Tỷ tỷ ta chắc hẳn đang lo lắng có quá nhiều người ở đây, không muốn người ngoài nghĩ rằng chúng ta đang bắt nạt một con tin cách xa ngàn dặm nên mới cố ý nói như vậy.”

“Ngươi đừng tự mãn, ngươi khiến hoàng tỷ rơi xuống nước, hoàng tỷ chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho ngươi đâu.” Tống Ngôn Ninh lớn tiếng, hy vọng mọi người trong cung đều có thể nghe thấy. Tống Ấu Quân chỉ vào chính điện và nói: “Ngươi hãy tỉnh táo lại, tự giác mà vào trong điện quỳ đi.”

Khương Nghi Xuyên dáng người đứng thẳng bất động, ngước mắt nhìn Tống Ấu Quân liếc mắt một cái, ánh mắt tuyệt nhiên không gợn sóng.

Tống Ấu Quân lại cảm thấy hắn giống đang nhìn một người chết.