Vị Hôn Thê Của Tôi Bị Show Hẹn Hò Đoạt Mất

Chương 2: Hôn ước kỳ quặc

Bà tỏ rõ vẻ chán ghét ra mặt, nhưng ngay sau đó chợt nhớ ra điều gì, sắc thái cũng dịu lại đôi chút:

“Ngon đúng không? Đây là trà do chính tay Dư Nhân pha đấy! Con có biết để pha được tách trà như thế này phải tỉ mỉ thế nào không? Chắc chắn là không rồi, phải bắt đầu từ…”

Nghe đến cái tên “Ôn Dư Nhân”, sắc mặt Thẩm Tân An hơi thay đổi.

Anh đặt chén trà xuống, khẽ hắng giọng:

“Vốn dĩ con cũng không thích uống trà, chỉ là khát nước thôi.”

Dứt lời, ánh mắt anh liếc qua người đang lặng lẽ ngồi cạnh Thẩm Trác - cô gái nãy giờ vẫn im lặng như một pho tượng. Anh thoáng nhíu mày, rồi nhanh chóng dời mắt đi.

Ánh mắt bất giác dừng trên chén trà trống không. Anh chậm rãi cất tiếng, giọng điệu bình thản, nhưng từng từ thốt ra lại rất rõ ràng và đầy trọng lượng.

“Ôn Dư Nhân, lần này tôi trở về là vì cô.”

Bà Thẩm nghe vậy, mặt mũi lập tức sáng bừng lên đầy mong đợi:

“Con muốn tổ chức hôn lễ với Dư Nhân sao? Quá tốt rồi! Hai đứa không cần lo gì cả, mẹ đã chuẩn bị hết từ lâu rồi…”

Lại cái điệp khúc giục cưới mà anh ghét nhất.

Thẩm Tân An nhếch môi cười, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo không hề có vẻ gì là vui vẻ:

“Vốn dĩ con cũng không phản đối chuyện cưới cô ấy…”

Chờ đến khi bà Thẩm cười càng lúc càng rạng rỡ, anh mới buông thêm một câu:

“… Trừ phi con chết.”

Lời nói vừa dứt bà Thẩm tức đến mức cầm chén trà ném thẳng vào người anh. Thẩm Tân An không hề tránh. Anh cứ để mặc chiếc chén đập vào vai rồi chỉ hơi nghiêng mặt sang một bên như chẳng có gì đáng để bận tâm.

Bà trừng mắt lườm anh một cái, rồi quay sang Ôn Dư Nhân vẫn đang cúi đầu, giọng điệu lập tức dịu lại:

“Dư Nhân, đừng để ý đến thằng nhóc thối này. Lời nó nói không tính!”

Thẩm Tân An bật cười lạnh lùng, mi mắt khẽ nheo lại:

“Từ khi nào chuyện hôn nhân của con mà con lại không có quyền quyết định?”

Anh chẳng buồn tranh cãi thêm, đứng dậy liếc nhìn Ôn Dư Nhân:

“Qua đây, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Bà Thẩm tức đến mức chỉ hận không thể nhấc cả bàn trà ném thẳng vào người anh:

“Dư Nhân là vị hôn thê của con! Con ăn nói cho đàng hoàng vào! Còn nữa, có chuyện gì mà mẹ không được nghe? Lại muốn giở trò quỷ gì nữa đây?”

Thẩm Tân An vẫn giữ nguyên nụ cười chuẩn mực trên môi, nhưng câu nói lại sắc như dao:

“Con nói lần cuối cùng. Con không có vị hôn thê. Nếu mẹ thích cô ấy đến vậy thì tự đi mà kết hôn với cô ấy đi.”

Dứt lời, anh khẽ cười. Lời lẽ đầy mỉa mai, nụ cười thoảng qua như có như không nhưng thái độ tuỳ tiện đến mức khó chịu.

“Con cũng không ngại có một ‘dì nhỏ’ trẻ trung như vậy đâu.”

“Mày! Mày! Mày!”

Thẩm Trác tức đến mức mặt đỏ bừng. Bà giận dữ đứng bật dậy, giơ tay định tát anh một cái. Thế nhưng bàn tay cònchưa kịp hạ xuống đã bị một bàn tay khác nhẹ nhàng giữ lại.

Ngón tay ấy thon dài, làn da trắng nõn gần như trong suốt. Tựa như ngọc nhưng còn mượt mà và tinh tế hơn cả ngọc.

Thẩm Tân An bất giác dừng ánh mắt trên bàn tay ấy lâu hơn vài giây. Đến khi nhận ra mình đã nhìn quá lâu, anh khẽ cau mày rồi nhanh chóng rời mắt đi nơi khác.

“Bác Thẩm, đừng tức giận. Sức khỏe quan trọng hơn.”

Ôn Dư Nhân nhẹ nhàng xoa lưng giúp bà dịu đi cơn tức. Giọng nói mềm mại ôn hòa, nhẹ nhàng như làn nước mùa xuân xoa dịu lòng người.

“Con có hầm một ít chè lê, chắc giờ đã được rồi. Bác thử xem có hợp khẩu vị không nhé?”

Giọng của cô mang theo một thứ ma lực vô hình, khiến cơn giận trong lòng Thẩm Trác dần nguôi ngoai. Dù vậy bà vẫn lườm Thẩm Tân An một cái đầy cảnh cáo:

“Không được đi đâu hết. Lần này mà còn bỏ đi nữa thì đừng có vác mặt về đây!”

Dứt lời, bà xoay người đi theo Ôn Dư Nhân vào phòng ăn.

Thẩm Tân An chẳng buồn để tâm đến lời cảnh cáo ấy, cũng không có ý định nán lại lâu hơn. Anh quay người định rời đi. Nhưng ngay lúc đó, một giọng Ôn Dư Nhân nhẹ nhàng vang lên phía sau:

“Tân An, đợi tôi một chút.”

Anh hơi dừng bước, quay đầu nhìn về phía cô. Hôm nay, cô mặc một chiếc sườn xám màu xanh đậm. Màu sắc này vốn mang theo nét cổ điển, có phần hơi chững chạc không thực sự phù hợp với lứa tuổi của cô. Nhưng khi khoác lên người cô, nó lại tôn lên làn da trắng mịn đến chói mắt.

Ánh mắt anh khẽ dao động, nhưng ngay sau đó nghiêng đầu tránh đi, không muốn nhìn cô thêm nữa.

Rõ ràng đã nghe thấy tiếng bước chân của cô và Thẩm Trác dần xa, vậy mà bên tai anh vẫn như còn văng vẳng lời cô gọi tên mình.

“Tân An.”

Nghe mà gai cả người. Chỉ hai chữ đơn giản nhưng lại khiến sống lưng anh bỗng lạnh toát, một cảm giác khó tả len lỏi khắp người.

Thật sự quá mức buồn nôn.