Vị Hôn Thê Của Tôi Bị Show Hẹn Hò Đoạt Mất

Chương 1: Ảnh đế

Ánh đèn flash chớp nháy rợp trời, phản chiếu từng tia sáng giữa biển người cuồng nhiệt. Đám đông người hâm mộ chen chúc, vây kín cả một khoảng không gian. Mười vệ sĩ đeo kính đen, gương mặt lạnh tanh đứng vây thành một vòng bảo vệ kiên cố.

Mọi ánh mắt đều đều tập trung vào một người duy nhất ở vị trí trung tâm.

Thẩm Tân An

Ảnh đế hàng đầu, vừa ra mắt đã chạm đến đỉnh cao sự nghiệp.

Anh đeo khẩu trang đen, che khuất nửa khuôn mặt. Khi ống kính bắt chọn khoảnh khắc ấy, đôi mắt sắc bén, hờ hữngnhìn về phía xa của anh lại đẹp đến mức mang theo sức mạnh sát thương vô hình. Cái nhìn ấy đủ khiến tim người qua đường không tự chủ mà lỡ mất một nhịp.

Thế nhưng, anh chẳng mảy may để tâm.

Chỉ thản nhiên thu lại ánh mắt, khẽ vẫy tay chào người hâm mộ trước khi bước lên xe. Dáng vẻ ung dung, hoàn toàn xa cách với sự hỗn loạn phía sau, như thể tất cả chưa từng liên quan đến anh.

“Thằng nhóc này đúng là chỉ biết dựa vào khuôn mặt đẹp rồi muốn làm gì thì làm! Trước đây, tôi còn doạ đuổi nó rakhỏi nhà, bắt quay về học quản lý công ty, vậy mà nó chẳng chịu nghe. Nhất quyết lao vào cái nghề suốt ngày phơi mặt trước công chúng, bận rộn đến nỗi chẳng thèm về nhà. Con trai mà thế này thì còn ra thể thống gì nữa chứ?”

Vừa dán mắt vào màn hình, Thẩm Trác - mẹ của Thẩm Tân An - vừa không ngừng cằn nhằn. Dù liên tục trách móc, bà vẫn không quên kín đáo liếc nhìn người ngồi bên cạnh.

Cô gái ấy toát lên vẻ thanh nhã, thần thái điềm tĩnh. Trước những hình ảnh đang chiếu trên tivi, cô không hề dao dộng, cũng chẳng bận tâm đến ánh mắt dò xét của Thẩm Trác.

Không đáp lời, cô chỉ nhẹ nhàng đặt tách trà nóng thoang thoảng hương thơm trước mặt bà, giọng điềm đạm:

“Bác Thẩm, uống trà đi ạ.”

Nghe vậy, Thẩm Trác lập tức tỏ vẻ không hài lòng, giả vờ trách yêu:

“Dư Nhân, sao con vẫn còn gọi bác là “bác Thẩm” thế? Ông cụ nhà bác sớm đã định sẵn hôn ước giữa con và Tân An rồi. Hai đứa chỉ thiếu mỗi nghi thức nữa thôi. Con phải gọi bác là “mẹ” mới đúng!”

Vừa nói bà vừa nâng tách trà lên, nhẹ nhàng đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ. Hương vị thanh nhẹ lan toả khắp đầu lưỡi, hơi ấm từ nước trà dường như cũng khiến sắc mặt bà dịu đi phần nào. Nhìn Ôn Dư Nhân, ánh mắt bà càng thêm hài lòng:

“Đừng chỉ lo cho bác, con cũng uống chút đi.”

Ôn Dư Nhân không lên tiếng mà chỉ khẽ gật đầu thay lời phản hồi. Cô cẩn thận rót trà. Từng động tác đều mềm mại và chuẩn mực như thể đã luyện qua hàng trăm lần rồi. Dưới ánh đèn, vẻ điềm tĩnh ấy toát lên sự nhẫn nại hiếm thấy ở lứa tuổi của cô.

Đúng lúc ấy, có tiếng chân vọng từ ngoài vào. Sự xuất hiện đột ngột này khiến bà Thẩm lập tức thay đổi. Vẻ ôn hoà ban nãy biến mất thay bằng sự nghiêm khắc vốn có nơi bà.

Người mới đến cúi người chào bà và Ôn Dư Nhân một cách kính cẩn, sau đó mới cất giọng:

“Tiểu thiếu gia đã về.”

Bà Thẩm chỉ hừ một tiếng, ánh mắt lộ rõ vẻ không hài lòng:

“Nó còn dám về nữa? Đi lấy gia pháp ra đây! Hôm nay mà tôi không đánh gãy chân nó thì không nuối nổi cục tức này!”

Lời vừa dứt, một bóng dáng cao gầy chậm rãi bước vào.

Phong thái anh nhàn nhã, dáng vẻ phóng khoáng một cách bất cần. Đôi chân dài đến mức chỉ cần vài bước tới ngay bên cạnh bà Thẩm. Anh tháo khẩu trang xuống rồi thản nhiên ngả người xuống ghế, chả buồn để ý một chút phép tắc nào.

Thái độ đó khiến bà giận đến mức nghiến răng, lập tức giơ chân đá cho một cái:

“Từ sau khi ông cụ mất, con không thèm về lấy một lần. Giờ mới ló mặt về lại làm như chẳng có chuyện gì xảy ra? Ngồi cho tử tế vào! Mẹ dạy con ngồi kiểu đấy hả hả?”

Thẩm Tân An chậm rãi ngồi dậy, vươn tay định lấy nước uống. Thấy trên bàn chỉ có một chén trà, anh khẽ cau màyđịnh với sang cốc nước khác thì tay đã bị bà Thẩm gạt mạnh ra.

Không còn cách nào khác, anh đành miễn cưỡng cầm chén trà lên uống.

Hương vị khiến anh hơi bất ngờ. Ban đầu chỉ định nhấp môi cho đỡ khát, nhưng cuối cùng lại uống cạn cả chén.

Bà Thẩm liếc anh, không khỏi nhíu mày:

“Uống trà mà như trâu đầm nước vậy.”