Vị Hôn Thê Của Tôi Bị Show Hẹn Hò Đoạt Mất

Chương 3: Bởi vì tôi không được

Thẩm Tân An nhíu mày, đưa tay bóp nhẹ giữa ấn đường rồi đè lên vùng ngực - nơi vừa bị giọng nói ấy khuấy động đến không yên.

Anh nhấc chân định đi thẳng ra cửa. Nhưng vừa được vài bước, không hiểu nghĩ đến điều gì, anh bỗng khựng lại. Sắc mặt trầm xuống. Không chút do dự anh quay lại, ngồi phịch xuống ghế rồi vươn tay cầm lấy tách trà trên bàn.

Không phải vì cô bảo đợi mà anh không đi. Đơn giản chỉ là… có chuyện quan trọng cần nói với cô mà thôi.

Thẩm Tân An đưa tay định nhấp một ngụm nhưng chèn trà đã trống rỗng. Mãi đến lúc này anh mới nhớ, chén trà này đã bị mình uống cạn trong một hơi.

Cảm giác khó chịu lại vô cớ kéo đến. Anh tiện tay ném mạnh chén trà trở lại khay. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, như kéo theo nỗi bực dọc đang dồn nén trong lòng.

Anh cau mày, nới lỏng cổ áo, cố xua đi cảm giác ngột ngạt đang bốc lên từ l*иg ngực.

Cổ họng khô khốc, nhưng chẳng có thứ gì để giải toả. Càng nghĩ, cơn bực dọc trong lòng càng dâng cao. Ngay lúc anh sắp mất kiên nhẫn, một mùi hương nhàn nhạt, thanh khiết khẽ thoảng qua.

Người con gái vừa gọi anh là “Tân An” nhẹ nhàng ngồi xuống sofa đối diện. Giọng cô nhỏ đến mức như sợ làm phiền cả không khí:

“Muốn uống trà không?”

“Không cần.”

Thẩm Tân An trả lời dứt khoát, nhưng ngay sau đó, theo phản xạ lại vô thức liếʍ nhẹ môi. Nhận ra hành động mất kiểm soát ấy, anh thoáng cau mày, khó chịu với chính mình. Cuối cùng đành khẽ nhắm mắt lại, như muốn xoá đi khoảnh khắc mất mặt ngắn ngủi đó.

“Anh muốn nói chuyện gì với tôi?”

Thẩm Tân An lấy từ trong túi ra một xấp tài liệu, thả xuống bàn trà trước mặt cô:

“Ở đây có lời mời tham gia một chương trình hẹn hò thực tế. Cô xem đi, nếu điều kiện phù hợp thì ký vào.”

Tài liệu vẫn nằm nguyên trên bàn, chưa được cầm lên.

Thẩm Tân An liếc nhìn Ôn Dư Nhân, giọng có chút không chắc chắn hỏi lại:

“Cô biết chương trình hẹn hò thực tế là gì không?”

Dư Nhân lớn lên bên bà Thẩm, suốt ngày chỉ quanh quẩn cùng những người thế hệ như bà. Hết luyện đàn lại học pha trà. Một người trẻ tuổi như cô lại lối sống như một vị cổ nhân. Đừng nói là theo kịp xu hướng, có khi ngay cả những chương trình hot vài năm trước cô cũng chưa từng nghe qua.

“Biết.”

Ôn Dư Nhân khẽ gật đầu.

Thẩm Tân An dời mắt đi. Không hiểu sao lại cảm thấy dáng vẻ ngoan ngoãn trả lời của cô nhìn cũng khá… vừa mắt.Ngoan ngoãn, nhẹ nhàng, không ồn ào.

Mà cũng đúng thôi, làm sao không thuận mắt cho được chứ? Nếu xét về thẩm mỹ đơn thuần, không tính đến cảm xúc, vị hôn thê mà ông cụ đã chọn cho anh thậm chí còn đẹp hơn cả minh tinh.

Từ nhỏ đã vậy rồi.

Thẩm Tân An vẫn còn nhớ rõ năm đó một người bạn học của anh đến nhà chơi, vô tình nhìn thấy Ôn Dư Nhân ngồiđánh đàn trong phòng nhạc. Vì mải mê ngắm nhìn cậu ấy suýt nữa trượt chân ngã lăn từ cầu thang xuống.

Hai học kỳ trôi qua, người đó vẫn còn nhắc đến cô với vẻ tiếc nuối. Nếu không phải sau này ra nước ngoài du học, e là vẫn còn lải nhải mãi không thôi.

Nhưng mà, cô có đẹp đến mấy thì liên quan gì đến chuyện anh không có cảm giác với cô?

“Các khách mời nam trong chương trình này đều do tôi đề xuất.”

Thẩm Tân An kiên nhẫn “dụ dỗ” cô, giọng nói nửa như nghiêm túc, nửa lại như trêu chọc:

“Từng người một, từ nhân cách đến năng lực đều có thể dễ dàng đè bẹp tôi. So với họ, tôi chẳng chẳng khác gì như thế này.”

Anh giơ tay, chỉ vào ngón út của mình:

“Thấy chưa? Trước mặt họ, tôi thậm chí không dám ngẩng đầu. Ngay cả tư cách xách giày cho họ cũng không có.”

Chỉ để thuyết phục Ôn Dư Nhân tham gia chương trình này, anh đúng là đã xuống nước đến mức khó tin. Không ngại hạ thấp bản thân đến mức thê thảm.

Nhưng dường như cô hoàn toàn không hiểu ẩn ý của anh, Ngược lại, nét mặt rất nghiêm túc, giọng cũng hết sức chân thành:

“Nhưng tôi cảm thấy không ai có thể so sánh được với anh.”

Câu trả lời quá đỗi tự nhiên, như thể cô không hề nhận ra chút hàm ý nào trong lời nói anh vừa nói.

Thẩm Tân An đưa tay ấn nhẹ lên l*иg ngực. Dạo gần đây, anh phải thức trắng nhiều đêm để quay phim, tim cũng đã bắt đầu phản ứng. Vậy mà mới nói chuyện một lúc thôi đã cảm thấy khó chịu vài lần.

Dĩ nhiên, phần lớn cũng là vì bị cô ngốc này làm anh tức điên lên.

Anh hít sâu một hơi, cố gắng trưng ra vẻ mặt kiểu “chuyện đến nước này thì chỉ còn cách nói thật với cô thôi”:

“Cô có biết vì sao ông cụ lại để lại di nguyện bắt chúng ta phải kết hôn không?”

Ôn Dư Ân im lặng, không trả lời.

Anh mặc nhiên cho rằng cô không biết, hơi nghiêng người về phía trước, cố ý hạ thấp giọng, nhấn mạnh từng chữ một:

“Bởi vì tôi không được.”