Từ hôm Trình Vy ghé siêu thị trở về, cơn mưa vẫn không có dấu hiệu ngừng lại. Ban đầu, mọi người chỉ cảm thấy khó chịu vì thời tiết xấu, nhưng khi mưa kéo dài suốt một tuần mà không có một ngày nắng, sự bất an bắt đầu lan rộng.
Chính phủ nhanh chóng đưa ra thông báo, khuyến cáo người dân hạn chế ra ngoài, chỉ rời khỏi nhà khi thật sự cần thiết. Họ không giải thích nguyên nhân của cơn mưa kỳ lạ này, chỉ cho biết vẫn đang trong quá trình điều tra.
Lời cảnh báo ấy chẳng khác nào dầu đổ vào lửa. Mọi người đổ xô đi mua hàng dự trữ, giá thực phẩm bắt đầu tăng vọt. Nhưng không ai ngờ, đó chỉ mới là khởi đầu của cơn ác mộng.
Ngày Thứ Bảy
Thành phố chìm trong bóng tối. Trình Vy siết chặt chiếc chăn len, ngồi thu mình trên ghế sofa. Cô ôm một tách trà nóng, cố gắng xua bớt cái lạnh bất thường đang len lỏi khắp cơ thể.
Căn hộ của cô vẫn sáng đèn, nhưng bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, một sự yên tĩnh không bình thường. Không còn tiếng xe cộ tấp nập. Không còn tiếng cười nói, không còn những quán ăn mở cửa muộn. Chỉ có tiếng mưa, đều đều đập vào cửa kính. Nhưng mỗi lần nhìn ra ngoài, cô lại cảm thấy nó không giống mưa bình thường.
Những giọt nước đặc sệt, đen kịt như mực. Khi trượt xuống mặt kính, nó để lại vệt dài nhầy nhụa, chẳng khác nào vệt máu khô.
Cô đã thử chạm vào nó bằng một chiếc đũa. Khi rút vào, trên đầu đũa có một lớp chất lỏng nhầy nhụa màu đen, và có mùi tanh nồng nặc.
Cảm giác bất an ngày một lớn dần. Để chắc chắn, cô đã kiểm tra và chốt chặt tất cả các cửa sổ, cửa chính, kéo rèm lại, không để ánh sáng từ bên trong lọt ra ngoài. Nhưng không hiểu sao, cô vẫn cảm thấy không an toàn.
Đến hôm nay, điện lưới đột ngột bị cắt. Màn hình tivi tối đen. Không còn tin tức. Không còn bản tin dự báo thời tiết. Cô thử bật điện thoại. Không có tín hiệu mạng.
Cô cố gắng gọi cho vài người bạn, tất cả đều vô ích. Không tin nhắn. Không cuộc gọi nào thực hiện được. Toàn bộ kênh liên lạc bị cắt đứt. Lần này, sự im lặng không còn là bình thường nữa. Trình Vy siết chặt điện thoại trong tay, hơi thở có phần gấp gáp. Đột nhiên.
“AAAAAAAAA!”
Tiếng thét xé toạc màn đêm. Chói tai. Tuyệt vọng. Đầy sợ hãi. Cô giật bắn mình, đánh rơi cả điện thoại xuống sàn.
Cô chạy ra ban công. Gió lạnh quất vào mặt, khiến cô rùng mình. Từ tầng cao, cô nhìn xuống. Dưới đường phố ngập nước, một người đàn ông đang vùng vẫy. Cổ hắn bị thứ gì đó cắn chặt. Máu phun trào như suối, nhuộm đỏ cả vũng nước đen ngòm dưới chân. Hắn vật vã. Tay bấu chặt vào kẻ đang tấn công mình, nhưng không bao lâu sau, cơ thể hắn mềm nhũn, rơi phịch xuống nước.
Mưa vẫn rơi. Máu loang thành từng vòng tròn trên mặt nước. Trình Vy nín thở, tim đập mạnh đến mức đau nhói. Cô nhìn chằm chằm vào cái xác bất động dưới đường. Và rồi cái xác run rẩy. Bàn tay hắn đột ngột cử động. Một giây sau, hắn từ từ đứng dậy. Đôi mắt hắn, đỏ rực như máu. Làn da tái nhợt bất thường, giống như đã bị rút cạn toàn bộ sinh khí. Môi hắn mở ra, để lộ hàm răng nhuốm máu. Hắn nghiêng đầu một cách méo mó, như thể cổ đã bị gãy nhưng vẫn cố cử động. Rồi hắn lao đi trực tiếp nhào về phía một người phụ nữ đang chạy trốn gần đó.
“KHÔNG!!! CỨU TÔI VỚI!!!”
Người phụ nữ gào thét trong tuyệt vọng. Hắn vồ lấy cô ta, hai tay ghì chặt lấy cổ, há miệng cắn mạnh xuống. Cắn xé. Tiếng hét thất thanh. Tiếng thịt bị xé rách. Máu văng tung tóe, hòa vào làn nước mưa đen kịt.
Trình Vy hít sâu một hơi, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tay cô bấu chặt vào lan can, đầu óc trống rỗng. Là thây ma. Cô đã từng xem qua những bộ phim kinh dị, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, một ngày nào đó, thế giới lại biến thành như thế này.
Lùi lại vào trong phòng, tay cô run run đóng chặt cửa ban công, kéo rèm lại. Đứng trong bóng tối, hơi thở cô nặng nề. Cô nhìn xuống hai bàn tay mình, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Không còn nghi ngờ gì nữa thế giới đã sụp đổ rồi.