Tận Thế Đến, Cảm Ơn Mẹ Bạn Trai Cũ Đã Tài Trợ

Chương 3

Ca trực ở bệnh viện của Trình Vy sẽ kết thúc vào sáng nay, nhưng cô còn phải đợi giao ca, cho nên sau khi xong việc thì đã hơi trễ, đến khi Trình Vy rời khỏi bệnh viện, lại thấy bầu trời đã phủ một màu xám tro nặng nề. Không khí oi bức một cách kỳ lạ, dù không có nắng nhưng lại khiến cô cảm thấy ngột ngạt khó chịu.

Cô bước nhanh ra bãi đỗ xe, mở cửa ngồi vào ghế lái, khẽ day day thái dương. Hôm nay là ngày hẹn dã ngoại với nhóm bạn thân, dù không quá hào hứng, lại hơi mệt, nhưng cô vẫn đồng ý đi, phần vì lâu rồi chưa gặp họ, phần vì chính cô cũng cần một ngày thư giãn.

Xe rẽ ra đường chính, cô tranh thủ ghé qua một siêu thị lớn. Hàng dài xe hơi xếp thành hai hàng chờ vào bãi đỗ, có vẻ hôm nay khá đông người. Cô kiên nhẫn đợi một lúc rồi mới tìm được chỗ đậu xe. Khi bước vào trong, không khí lạnh từ hệ thống điều hòa khiến cô dễ chịu hơn đôi chút.

Cô đẩy xe dọc theo các gian hàng, tiện tay lấy đầy giỏ những món cần thiết.

Thịt, tôm, mực, cá, cánh gà, xúc xích, lạp xưởng, gia vị...dùng để nướng, rau củ, bánh mì các loại, than nướng…Dù gì cũng là đi dã ngoại, cô không muốn mọi người cảm thấy thiếu thốn.

Đến quầy thực phẩm chế biến sẵn, cô dừng lại trước quầy vịt quay, gọi vài con. Hương thơm béo ngậy của da vịt nướng khiến dạ dày cô réo lên.

Khi tính tiền, cô lại tiện tay lấy thêm vài thùng nước ngọt, trái cây và một ít đồ ăn vặt. Nhìn xe hàng đầy ắp, cô hơi ngạc nhiên vì mình đã mua quá nhiều, nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng sao.

Dù sao cũng đông người, thể nào cũng dùng hết. Cô vừa đẩy xe ra ngoài, một cơn gió lạnh buốt bất thường thổi qua, mang theo một mùi hăng hắc khó chịu.

Trình Vy khựng lại. Bầu trời lúc này đen kịt như chì, mây dày đặc đến mức không thấy được chút ánh sáng nào. Một luồng áp lực vô hình đè nặng lên không gian, khiến không ít người xung quanh ngẩng đầu nhìn lên với vẻ mặt khó hiểu.

Cô nhanh chóng chất đồ và ngồi lên xe, cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng. Vừa đóng cửa xe lại, tiếng mưa bắt đầu rơi.

Tí tách. Tí tách. Những giọt nước đầu tiên rơi xuống kính chắn gió, đọng lại thành từng vệt đen sệt như mực.

Cô nhíu mày, đưa tay bật cần gạt nước. Nhưng thay vì làm sạch, lớp nước ấy lại để lại những vệt loang lổ nhớp nháp trên kính.

Tiếng còi xe vang lên dồn dập phía sau. Một số tài xế vội vã lái xe đi, trong khi những người đi bộ thì hoảng hốt chạy tìm chỗ trú.

Điện thoại của cô reo lên, trong nhóm bạn thân, mọi người nhắn tin hủy hẹn, mưa lớn quá không ra ngoài được. Trình Vy hít một hơi thật sâu, tắt điện thoại, đạp ga phóng nhanh về nhà. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong từng tế bào. Cơn mưa này có gì đó không đúng.