Tận Thế Đến, Cảm Ơn Mẹ Bạn Trai Cũ Đã Tài Trợ

Chương 2

Cầm phong bì trong tay, bên trong có chi phiếu mà mẹ Hạo Thần đưa, đúng là một số tiền không hề nhỏ. Thật ra dù bà ta không đến tìm, cô cũng không nghĩ sẽ lại tiếp tục ở bên Hạo Thần. Trình Vy nhanh chóng soạn tin nhắn chia tay, kèm theo hình ảnh chụp thân mật giữa hắn và Viên Mỹ, xem như kết thúc hoàn toàn chuyện tình này.

Trình Vy không hề có chút lưu luyến nào với đoạn tình cảm vừa tan vỡ. Cô bước ra khỏi quán cà phê, hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh thấm vào da thịt. Trái tim cô như bị đông cứng, nhưng lý trí lại chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Cô chầm chậm bước đi, không hề quay lại nữa.

Trình Vy rời khỏi, suy nghĩ kỹ, cô liền không chần chừ mà đặt mua ngay một căn hộ chung cư cao cấp. Nếu đã coi đây là phí bồi thường, vậy thì cô sẽ dùng nó để nâng cao chất lượng cuộc sống của mình. Một lần tổn thương, cô sẽ tự yêu thương bản thân gấp bội.

Chỉ sau hai ngày, cô đã chính thức chuyển vào nơi ở mới. Căn hộ rộng rãi, kiên cố với tầm nhìn bao quát cả thành phố, nội thất sang trọng, ánh đèn dịu nhẹ khiến không gian trở nên ấm áp. Nhưng dù thế nào, nó vẫn không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng cô.

Dù đã có nhà mới, Trình Vy vẫn không thể bỏ được một thói quen đã ăn sâu vào máu, tích trữ vật tư. Ngay từ những ngày đầu ở cô nhi viện, cô đã học được rằng thế giới này không hề an toàn. Đồ ăn có thể hết, quần áo có thể rách, thuốc men có thể khan hiếm. Nếu không tự chuẩn bị cho bản thân, sẽ chẳng ai giúp cô cả. Vậy nên, ngay khi dọn vào nhà mới, cô lập tức mua sắm một số lượng lớn nhu yếu phẩm:

Thực phẩm đóng hộp: thịt hộp, cá hộp, rau củ muối, súp ăn liền...Gạo, mì, bột yến mạch: dễ bảo quản, có thể dùng lâu dài. Nước uống đóng chai: một lượng đủ để dùng trong vài tháng. Thuốc men và vật dụng y tế: thuốc cảm, thuốc giảm đau, băng gạc, cồn sát trùng...Đồ dùng thiết yếu: giấy vệ sinh, xà phòng, dầu gội, kem đánh răng, nến, bật lửa...cô còn mua cả mấy loại vũ khí lạnh và gậy chích điện, bình xịt hơi cay để phòng thân...Cô không biết tại sao mình lại mua nhiều đến vậy. Nhưng có một cảm quan vô hình thôi thúc cô phải chuẩn bị.

Mỗi ngày, sau khi xếp từng thùng hàng vào căn phòng kho nhỏ trong nhà, Trình Vy đều bật cười tự giễu.

“Chẳng biết để làm gì, nhưng cứ có cảm giác nên chuẩn bị. Như vậy cũng an tâm hơn.”

Một thói quen cũ kỹ, nhưng lại khiến cô an tâm một cách kỳ lạ. Cô không hề biết rằng, chính sự chuẩn bị này đã cứu mạng cô.