Tiểu Tổ Tông Huyền Môn Tu Tiên Trở Lại Rồi

Chương 4: Tòa nhà kỳ lạ

Lý Triệu Phong cầm hai quả óc chó trong tay, xấu hổ nói: "Tôi có mắt mà không có tròng, mong đại sư bỏ qua cho."

"Ông trả tiền mặt hay quét mã?"

Nguyên Tửu thuần thục lấy từ ống tay áo ra một tấm thϊếp nhỏ, trên đó in mã thanh toán của tiểu đồ tôn Nam Sào.

Lý Triệu Phong đứng dậy, khách khí nói: "Tôi đi dạo nên không mang tiền theo, nhưng nhà tôi ở gần đây, nếu đại sư không ngại có thể đi cùng tôi về nhà nhận tiền được không?"

Nguyên Tửu ngẩng đầu lên thấy trời vẫn còn sớm bèn gật đầu: "Được."

Nhà Lý Triệu Phong thật sự không xa, đi khoảng mười phút là đến.

Đây là một tòa nhà dân cư kiểu cũ dù đã vài chục năm tuổi, nhưng nội thất trang trí vẫn rất tinh tế và sang trọng.

Nhà họ Lý ở tầng một, phía trước có một sân nhỏ, đẩy cửa vào có thể thấy hai bên trồng vài luống rau, các góc xếp chồng những chiếc chậu trồng đủ loại hoa và cây cảnh.

Nguyên Tửu liếc nhìn trong lòng thầm nghĩ nhà này thật sự rất giàu có.

Những chậu hoa không đáng chú ý ở góc tường kia ước chừng cũng phải trăm năm tuổi.

Chuỗi chuông đồng treo dưới mái hiên chắc hẳn là đồ vật đào được từ mộ cổ, nhưng trên đó đã không còn âm khí, có lẽ Lý Triệu Phong đã gặp được cơ duyên nào đó tẩy được khí âm trên những thứ mang từ dưới đất lên này.

Khoảng sân nhỏ ở tầng một bày trí một trận phong thủy chiêu tài nạp phúc nhỏ, bố cục rất khéo léo.

"Đại sư, cách bài trí sân nhà tôi cũng khá đấy chứ?"

Lý Triệu Phong vết thương vừa lành đã quên đau, lúc này lại không nhịn được khoe khoang với người hiểu biết.

Nguyên Tửu nghĩ đến năm trăm tệ vừa moi được từ ông ta, đành phối hợp gật đầu: "Cũng được, chiêu tài nạp phúc, nguồn lực dồi dào."

"Đại sư quả là có con mắt tinh tường."

Lý Triệu Phong chắp tay sau lưng thong thả đi vào trong nhà, Nguyên Tửu không theo vào.

Cô đứng trong sân ngẩng đầu, hơi nheo mắt nhìn tầng trên cùng của tòa nhà, thấy căn hộ đó bao phủ bởi âm khí và tử khí nặng nề.

Nếu không có trận phong thủy chiêu tài nạp phúc của họ Lý, cư dân trong tòa nhà này sợ đã gặp chuyện từ lâu rồi.

Đôi khi số mệnh thật sự kỳ lạ và khó hiểu.

Lý Triệu Phong hồi trẻ đào mộ trộm cổ vật, đi khắp nơi tìm đồ cổ, làm nghề đào đất tìm đồ rất thành thạo, nửa đời sau không biết có phải vì lương tâm cắt rứt hay không mà bắt đầu mở cửa hàng đồ cổ làm ăn tử tế, mặc dù chỉ là buôn bán nhỏ nhưng nhờ có tay nghề và con mắt tinh tường, việc kinh doanh cũng không tệ, cộng thêm việc có làm một ít việc thiện nên vận khí xấu dần dần tiêu tan.

Mất một con trai và một con gái là sự trừng phạt với ông ta.

Hiện tại trận phong thủy bày trong nhà ông ta vô tình cứu dân cư cả tòa nhà cũng là do định mệnh sắp đặt

Dùng công lao này đổi lấy vận mệnh an hưởng tuổi già cũng là phúc phần của ông ta.

...

Cửa sân mở ra, một bà lão kéo chiếc xe mua đồ chậm rãi từ ngoài bước vào.

Nhìn thấy Nguyên Tửu, bà lão ngẩn người vài giây, nhưng thấy là một cô gái trẻ dễ thương bèn mỉm cười hỏi: "Cô bé sao lại đứng trong sân nhà bà vậy?"

Nguyên Tửu cười đáp: "Cháu đi cùng lão tiên sinh họ Lý, ông ấy đang ở trong nhà."

"Ồ, vào đi, bà dẫn cháu vào trong, bà vừa mua hoa quả về đây."

Bà lão họ Lý nắm tay Nguyên Tửu dẫn vào trong nhà, Nguyên Tửu đỡ bà lên bậc thềm, giúp bà kéo xe để đồ lên.

"Bà Lý, cháu có thể hỏi bà một chuyện không?"

Bà lão tuy gầy gò nhưng tinh thần còn khá tốt, tai cũng thính: "Cháu cứ nói."

"Bà có quen gia đình ở tầng trên cùng của tòa nhà này không?"

Bà lão đứng yên suy nghĩ, Lý Triệu Phong trong nhà đẩy cửa bước ra, vừa hay nghe được câu hỏi của cô liền nói: "Tầng trên cùng là nhà tiểu Thái phải không? Cũng lâu lắm rồi không trông thấy họ."

Bà Lý gật đầu: "Cháu không nói bà cũng không để ý, đã nửa tháng không thấy họ rồi đấy."

"Tầng trên cùng vốn là nhà vợ chồng ông Vương, nhưng sau đó hai người họ đã dọn đến ở cùng con trai lớn rồi, hai năm trước có một cặp vợ chồng trẻ dọn đến, cô vợ trẻ họ Thái, các cụ trong tòa nhà này đều gọi cô ấy là tiểu Thái, hình như tên là Thái Nguyệt Hoa. Chồng cô ấy năm đầu còn thường xuyên gặp, năm nay hình như không thấy mấy, hình như thường xuyên đi công tác xa, không biết giữa hai vợ chồng có xảy ra xích mích gì hay không..."

Lý Triệu Phong đưa năm trăm tệ cho Nguyên Tửu, bà Lý ngẩn người nhìn Lý Triệu Phong không hiểu chuyện gì nhưng cũng không lên tiếng.

Nguyên Tửu nhận năm trăm tệ, suy nghĩ vài giây rồi từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy bùa gấp gọn gàng, đưa cho bà Lý lưng còng: "Đây là bùa bình an, bà cứ mang theo người, sau này bình yên thuận lợi có thể tránh được những bệnh vặt tai ương nhỏ."

Bà Lý do dự nhận tờ giấy bùa, Lý Triệu Phong lập tức nắm lấy tay vợ, khách khí nói: "Đa tạ đại sư."

"Không cần cảm ơn, bà Lý là người hậu phúc dày, một tấm bùa bình an chỉ là thêu hoa trên gấm mà thôi."

Nguyên Tửu bước xuống bậc thềm, ngẩng đầu nhìn tầng cao nhất âm khí ngập trời, giọng nói nặng nề: "Nhưng tôi nghĩ các vị nên gọi cảnh sát đi, người nhà tầng trên chắc hẳn đã gặp chuyện rồi."