Nguyên Tửu đứng trước quầy bánh nướng, khẽ chun mũi ngửi mùi bánh thơm phức, bụng đói cồn cào.
Nhưng nhìn giá trên bảng hiệu "Bánh nướng Lão Thái: 5 tệ một chiếc", cô lập tức xịu mặt.
Xã hội bây giờ cái gì cũng tốt chỉ có điều mọi thứ đều quá đắt đỏ.
Không mua nổi.
Sáng ra khỏi cửa, tiểu đồ tôn Nam Sào đưa cô 10 tệ dặn cô nhất định phải ăn trưa, đừng tiếc tiền.
Nếu không biết cậu ta ngày ngày phải bốc vác hàng cho chủ siêu thị dưới núi, cuối tuần còn đi phát tờ rơi kiếm thêm... Có lẽ cô đã bỏ tiền mua một chiếc bánh nướng rồi.
Nhưng đây là đồng tiền mồ hôi nước mắt của đồ tôn, một bậc trưởng bối đã tích cốc như cô, sao có thể phung phí như vậy?
Phải nhịn lại! Tất cả chỉ là ham muốn nhất thời, cô có thể khống chế nó!
Nguyên Tửu cất kỹ mười tệ, uể oải ngồi thụp xuống vỉa hè, hai tay chống cằm ngước lên nhìn trời.
Kiếm tiền sao mà khó thế?
Hay tự bói thử một quẻ xem hôm nay tài vận hướng về đâu?
Nghĩ là làm, cô lôi từ trong tay áo ra năm đồng tiền cổ, lại móc thêm một chiếc mai rùa nhỏ bằng bàn tay.
Mai rùa đã lên nước bóng loáng, hoa văn trên mai tinh xảo, vừa nhìn đã biết là đồ vật quý giá.
Nhét năm đồng tiền vào mai rùa, Nguyên Tửu chắp tay gieo quẻ "lạch cạch".
Sau khi xem quẻ tượng, cô ngồi bệt xuống đường, nhìn xuống quẻ bói với vẻ mặt ngơ ngác.
Quẻ hiện tài vận cuồn cuộn.
Nhưng... tài vận ở đâu vậy?
Ngồi đây đã mấy ngày rồi, sao chẳng thấy Thần Tài gõ cửa?
Hay thiên đạo lại trêu cô?
"Này cô bé, cháu có bán mai rùa đang cầm không?" Một giọng nói từ phía trên vang lên.
Nguyên Tửu đang bần thần nắm chặt năm đồng tiền, ngẩng đầu thấy một ông lão đang chắp tay sau lưng, liền chỉ vào mai rùa: "Ông muốn mua mai rùa của tôi?"
"Đúng vậy, chiếc mai rùa này chắc lâu năm rồi nhỉ? Cháu có bán không?"
Nguyên Tửu ôm chặt mai rùa, nhẹ nhàng xoa lớp hoa văn bên trên, nghiêm mặt từ chối: "Không bán! Đây là bảo bối của tôi, ông đi đi!"
Đùa sao? Mai rùa này là thứ duy nhất lão đạo sĩ năm xưa để lại cho cô.
Thứ mà cô đã "dưỡng" hơn 300 năm, làm sao bán cho người khác được?
Nguyên Tửu ôm chặt mai rùa, đứng dậy bước đi.
Ông lão chậm rãi đi theo, cười nói: "Cô bé này, chúng ta thương lượng thêm chút nhé, năm trăm tệ bán không?"
Nguyên Tửu dừng bước, quay lại nheo mắt: "Không bán. Đây là thứ ân nhân cứu mạng của tôi tặng."
"Nhưng tôi có thể xem bói cho ông, không đúng không lấy tiền."
Nụ cười trên mặt ông lão lập tức đóng băng, nhưng chỉ vài giây sau, ông lại tươi cười chỉ băng ghế gần đó:
"Được, vậy cháu xem bói cho ông đi, chúng ta từ từ nói chuyện."
Ông thực sự thích chiếc mai rùa này. Thứ đồ chơi này vừa nhìn đã thấy khí chất phi phàm, hiếm có, hoàn toàn không giống những thứ đồ giả mạo ở chợ đồ cổ. Nhìn qua, mai rùa này ít nhất cũng phải hai ba trăm năm tuổi. Nếu mua được từ tay cô bé với giá năm trăm tệ, ông có thể bán lại với giá bốn năm nghìn, kiếm được món hời lớn.
Nguyên Tửu quay lại nhìn ông lão một lượt, trong lòng khẽ cười. Người này thật sự có chút thú vị, có lẽ hôm nay cô có thể kiếm được một khoản từ ông ta.
Cô không từ chối, theo ông lão ngồi xuống ghế dưới bóng cây, ôm mai rùa nghiêm túc hỏi: "Ông muốn hỏi gì?"
"Cháu thấy được gì?" Ông lão hỏi ngược lại.
Nguyên Tửu chỉ cười: "Tôi thấy được nhiều lắm, chỉ sợ ông không dám nghe thôi."
Ông lão lập tức hứng thú: "Cháu cứ nói đi, nếu đúng là thật, ông có thể trả gấp đôi tiền xem bói."
"Ông chắc chứ?" Nguyên Tửu nhướng mày.
"Chắc, cứ nói đi."
Nguyên Tửu cầm mai rùa và đồng tiền cổ, cười nói: "Lão tiên sinh, hồi trẻ ông làm nghề “xới đất” phải không?"
Ông lão giật mình, hai hạt óc chó trong tay ngừng xoay, mắt hơi sụp xuống, lặng lẽ quan sát cô gái nhỏ trước mắt.
"Xới đất" là thuật ngữ trong giới, chỉ những người không mở cửa hàng mà chuyên chạy về nông thôn thu mua đồ cổ rồi bán lại cho các cửa hàng đồ cổ, hoặc những kẻ trộm mộ.
Nguyên Tửu ngồi trông rất ngoan ngoãn nhưng ánh mắt lại mang vẻ thâm trầm không hợp với ngoại hình.
Cô thực sự không muốn vạch trần quá khứ của người khác vì điều này không tốt lắm, dễ đắc tội với người ta.
Hồi trước có sư phụ che chở nên cô chẳng cần lo lắng tiếc là thời thế giờ đã khác rồi.
Nhưng ông lão này đã tự mình tìm đến vậy cô cũng không khách khí nữa.
Vì khoản tiền bói gấp đôi, cô quyết định phải liều một phen!
"Tôi nhìn tướng mặt ông, cung phu thê có gân xanh, phu nhân hồi trẻ chắn hẳn yếu ớt lại hay đau ốm, hồi trẻ quan hệ vợ chồng cũng không được hòa thuận cho lắm."
"Sao Tử vi của ông nằm ở cung tử nữ nên có ba con trai hai con gái, con cái xuất chúng, tính tình cứng cỏi, chí khí cao ngạo."
"Nhưng do hồi trẻ ông làm nhiều việc thất đức nên sớm mất đi một trai một gái."
"Lạc hãm có hình khắc, bất lợi cho con trưởng."
"Ông chắc hẳn không hòa hợp với trưởng tử lắm."
Tất cả đều đúng.
Hai hạt óc chó trong tay ông lão "cạch" một tiếng, rơi xuống đất lăn đến chân Nguyên Tửu.
Cô thấy ông ta thần sắc hoảng hốt, cúi xuống nhặt hai hạt óc chó lên, mím môi nhẹ nhàng nói:
"Mệnh của ông thật sự rất cứng, vận khí cũng tốt. Sau khi ông rửa tay gác kiếm đã làm vài việc thiện nên tạm thời hóa giải được nghiệp chướng của mình. Nếu không với những việc thất đức ông đã làm, đừng nói đến việc bây giờ có hai con trai và một con gái cùng một người vợ có thể nương tựa, đến nửa đời sau của ông cũng chắc chắn sẽ cô độc, bệnh tật liên miên."
"Còn muốn tôi nói tiếp không?"
Nguyên Tửu đặt hai hạt óc chó lên phiến đá trước mặt ông, cúi đầu lơ đãng lật năm đồng tiền cổ trong lòng bàn tay.
"Thôi, không cần nữa."
Ông lão lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn chằm chằm hai hạt óc chó đã lên nước bóng loáng.
"Tôi họ Lý, tên Lý Triệu Phong." Ông lão nói.
Nguyên Tửu xoa xoa mai rùa, cười tủm tỉm: "Tôi không quan tâm những thứ này. Một quẻ 250 tệ, ông nói trả gấp đôi, vậy là 500 tệ."
Ông lão méo miệng: "Một quẻ 250 tệ?"
"Đúng vậy, thời buổi này 250 tệ không ít đâu."
Nguyên Tửu nhìn ông với ánh mắt ý nhị, một câu nói mang hai ý.
Nếu không phải do ông ta tự phụ, cho rằng cô là kẻ lừa đảo, cứ hỏi cô thấy được gì, cô đã không vạch trần hết bí mật của ông ta.
Đây chẳng phải là 250 (ngu ngốc) thì là gì?
Thậm chí ông ta còn định mua lại mai rùa của cô với giá 500 tệ. Chắc chắn ông ta coi cô là đứa trẻ ngây thơ, không hiểu giá cả thị trường.
Riêng về việc kiếm tiền, cô đã nghiên cứu rất kỹ rồi. Cô dành hẳn hai ngày chỉ để đi dạo chợ đồ cổ sau khi trở về thế giới này. Chiếc mai rùa trong tay cô có giá trị bao nhiêu chẳng lẽ cô còn không biết?
Thực ra cô cũng từng nghĩ đến việc bán đồ cổ vì cô mang về từ tu tiên giới không ít bảo vật. Nhưng sau khi đi một vòng chợ đồ cổ, cô hiểu ra những thứ đó tuyệt đối không thể tùy tiện mang ra bán. Thế giới này đã là thời mạt pháp, linh khí loãng, số lượng tu sĩ có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cho dù có, thực lực cũng khó vượt qua Kim Đan kỳ. Những thứ trong tay nải của cô, chỉ cần lấy ra một món cũng sẽ dẫn đến vô số phiền phức.
Cô tuy sợ nghèo, nhưng còn sợ phiền phức hơn.