Vào Thế Giới Kinh Dị Tìm Bạn Trai, Có Gì Đó Sai Sai!

Thế Giới 1 - Chương 6: Thiếu niên quấn băng, mau đến theo đuổi tôi

Khi mặt trời vừa ló dạng, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục học sinh xuất hiện trong sảnh ký túc xá.

Khoảnh khắc nhận thức được mình còn sống, gã quỳ sụp xuống đất, bật khóc vì sung sướиɠ.

Gã cứ tưởng mình chắc chắn phải c·hết. Dù sao thì vận xui của gã cũng đã đạt đến cực hạn—đυ.ng trúng một quỷ gϊếŧ người khét tiếng. Nhưng ngoài dự đoán chính là… gã vẫn còn sống!

Những kẻ trốn thoát khác nhanh chóng vây lại, tò mò dò hỏi tình hình.

“Thế nào? Đêm qua mọi người gặp phải đồ tể nào?”

“Là nữ quỷ mất đầu, quái thai song sinh hay lão làm vườn?”

“Chỉ có mình mày sống sót thôi á!?”

Người đàn ông trung niên bình tĩnh lại, chậm rãi lên tiếng:

“Bọn tao gặp phải đồ tể là quỷ gϊếŧ người.”

Xung quanh im bặt trong giây lát. Mọi người sững sờ, rồi lập tức xôn xao.

“Không đúng! Nếu bọn mày gặp phải quỷ gϊếŧ người, vậy sao mày vẫn còn sống!?”

Người đàn ông trung niên đương nhiên không thể nói rằng gã đã đẩy người khác ra để thu hút sự chú ý của đồ tể. Nên gã vội đứng dậy, lau nước mắt, ra vẻ thần bí khó đoán:

“Đó là bởi vì tao quá lợi hại! Dù là quỷ gϊếŧ người thì sao chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn bị tao hành ra bã như một con chó hay sao?”

Đúng lúc này, mọi người trong sảnh bỗng phát hiện có thêm một người mới xuất hiện. Ánh mắt bọn họ đồng loạt hướng sang, rồi bắt đầu xì xào bàn tán.

“Là người mới sao?”

“Trước đây chưa từng thấy qua.”

“Lại còn rất xinh đẹp, nếu đã gặp rồi thì tao chắc chắn không thể quên được.”

Người đàn ông trung niên vừa nghe những lời này, không nhịn được mà quay đầu nhìn, sau đó trợn tròn mắt, mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ.

Hạ Miểu cũng nhìn thấy gã. Cô không nói không rằng, sải bước đến gần, rồi bất ngờ vung chân đá thẳng vào đũng quần của gã!

Gã hít sâu một hơi lạnh, hai tay quằn quại ôm chặt hạ thân, đau đến mức lăn lộn dưới sàn.

Những nam nhân xung quanh vừa nghe thấy tiếng "bốp" giòn giã liền đồng loạt siết chặt hai chân, sống lưng lạnh buốt như gặp gió rét.

Hạ Miểu khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng cúi xuống nhìn kẻ đang rêи ɾỉ trong cơn đau thấu xương:

“Cú đá này coi như quà cảm ơn ông vì đã đẩy tôi ra ngoài tối qua.”

Dứt lời, cô hất tóc, chẳng buồn liếc ai thêm một cái, xoay người ung dung bước lên cầu thang.

Trong túi áo khoác, cô lặng lẽ siết lấy chiếc chìa khóa khắc số 404.

Xem ra, ký túc xá của cô ở tầng bốn.

Mọi người trong sảnh nhìn chằm chằm gã, ánh mắt tràn đầy sự trào phúng và chế giễu.

Thật ra, vì muốn sống sót, ai cũng sẽ làm ra những chuyện không từ thủ đoạn. Điều đó không có gì đáng xấu hổ.

Nhưng mất mặt chính là… kẻ này vừa mới khoe khoang hống hách, vậy mà ngay giây tiếp theo đã bị người khác vả mặt không thương tiếc.

“Cái gì mà ‘quỷ gϊếŧ người bị tao hành ra bã như một con chó’ chứ?”

“Theo tao thấy chính hắn mới là kẻ bị đồ tể đuổi chạy như chó, nên mới phải tìm người thế mạng để trốn đi.”

“Mà quỷ gϊếŧ người đâu? Ai mà chẳng biết cậu ta chưa bao giờ tha cho bất kỳ kẻ nào chạy thoát. Nếu cậu ta thực sự là đồ tể đêm qua, thì làm sao bọn họ có thể sống sót chứ?”

“Rõ ràng hắn đang nói dối! Đồ tể đêm qua căn bản không phải là quỷ gϊếŧ người!”