Vào Thế Giới Kinh Dị Tìm Bạn Trai, Có Gì Đó Sai Sai!

Thế Giới 1 - Chương 5: Thiếu niên quấn băng, mau đến theo đuổi tôi

“Cậu có ngón tay rất đẹp, lúc cầm dao trông vô cùng có lực. Khớp xương rõ ràng, vừa mạnh mẽ vừa tinh tế. Hơn nữa, cậu vai rộng eo hẹp, lúc vung dao hay cúi người đều để lộ đường nét eo vô cùng hoàn mỹ. Còn có đôi chân của cậu, vừa dài vừa thẳng, tốc độ di chuyển cực nhanh, thể lực và sức chịu đựng chắc chắn rất tốt! Đúng rồi, còn làn da của cậu nữa, trắng như tuyết, là trời sinh sao?”

Lỗ tai thiếu niên nóng lên, giọng nói có chút lúng túng:

“Ưm… chắc là trời sinh đi.”

Hạ Miểu nhẹ vén tóc ra sau tai, nở nụ cười đầy kiêu ngạo:

“Trên thế giới này, có thể chỉ trong một ánh nhìn khiến tôi khắc sâu ấn tượng, mà cậu là người đầu tiên!”

Từ nhỏ đến lớn, Hạ Miểu luôn là viên minh châu trong tay dòng họ hiển hách, được vạn người cưng chiều. Nếu người khác là những vì sao trên bầu trời, thì cô chính là ánh trăng duy nhất.

Bảo cô đi công lược một kẻ khác?

Hừ, buồn cười!

Trên đời này, chỉ có người khác tranh giành để công lược cô, chứ không bao giờ có chuyện cô tự hạ thấp bản thân để theo đuổi một ai đó!

Quỷ gϊếŧ người vẫn đứng đờ ra, khuôn mặt dưới lớp băng vải không biết đã đỏ bừng từ lúc nào.

Thiếu nữ kiêu ngạo trước mặt vẫn đang ngẩng cao đầu nhìn cậu.

Mái tóc dài hơi gợn sóng buông xõa như tảo biển mềm mại, lấp lánh dưới ánh trăng như phủ một tầng sáng mờ ảo. Chiếc kẹp tóc đính thủy tinh trên mái tóc cô phản chiếu ánh sáng lấp lánh, càng làm nổi bật gương mặt tinh xảo, làn da trắng như tuyết.

Bộ đồng phục học sinh được cắt may khéo léo càng tôn lên dáng người thanh mảnh. Đặc biệt là đôi chân được bọc trong lớp vớ dài, đường cong tinh tế lộ ra dưới ánh trăng, mềm mại nhưng tràn đầy sức sống.

Đôi mắt cô sáng lấp lánh, mang theo một loại tự đại ngây thơ, phảng phất như đã coi cậu là vật sở hữu của riêng mình. Cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể bóc quà ra xem thử.

Dưới lớp băng vải, sắc mặt cậu đỏ bừng như sắp bốc cháy.

Cậu không tự giác dùng hai tay che lấy mặt, cố gắng cách lớp băng để hạ nhiệt. Nhưng chẳng những không có tác dụng, mà còn làm máu trên tay cậu loang ra băng vải.

Cậu khom lưng, cúi đầu, cả người hoàn toàn mất đi khí thế của một quỷ gϊếŧ người.

Hạ Miểu chống nạnh, hất cằm tuyên bố:

“Cậu nhớ kỹ cho tôi! Từ hôm nay trở đi, cậu phải càng ngày càng cố gắng hơn nữa. Và mục tiêu của cậu chính là cuối cùng phải cưới tôi, rồi sinh bảo bối!”

Thiếu niên run lên bần bật.

“S… sinh sinh… sinh bảo bối!?”

Trong màn đêm yên tĩnh, chợt vang lên một tiếng hét chói tai, giống hệt như tiếng ấm nước sôi đột ngột bật nắp.