Quý Thiền không nhìn nữa, lặng lẽ rời đi theo con đường cũ.
Những lời đã chuẩn bị kỹ trong lòng cũng biến tan, còn gì để nói nữa đây, những tội danh gán cho mẫu thân, nói không chừng là do phụ thân dựng lên vì Tiết thị.
Khoảng một khắc sau khi Quý Thiền rời đi, Xuân Hòa mới đến hành lang tìm người, nhưng đã không thấy bóng dáng nàng đâu nữa.
Nàng ta đến chỗ gác cổng hỏi thăm, mới biết Quý Thiền đã đi từ lâu.
Nàng ta lặng lẽ báo tin cho Tiết thị đang ngồi trong đình đá xem nữ nhi đoán đố đèn. Tạ thị khẽ đảo mắt, nhỏ giọng nói gì đó với trưởng tử Tiết Chiêu bên cạnh, Tiết Chiêu lập tức đứng dậy rời đi.
Bước ra khỏi phủ Tấn Dương Hầu, Quý Thiền ngoái nhìn cánh cổng sơn son đỏ thẫm đã đóng chặt, vai nàng cuối cùng cũng chùng xuống.
Nàng tự hỏi, cho dù đoán được những cái gọi là chân tướng thì có ích gì? Nàng có thể làm gì được đây?
Ngoại tổ phụ và cữu cữu, những người có thể làm chủ cho nàng đều đã bị lưu đày, mẫu thân không còn nữa, nàng chỉ còn lại một thân một mình.
Dù nàng nói sự thật với người dân kinh thành này, liệu có người tin sao? Chẳng ai tin cả, nàng thậm chí còn không có lấy một bằng chứng.
Tuyết đêm nay rơi càng lúc càng dày.
Quý Thiền lướt qua đám đông náo nhiệt như cái xác không hồn, vì ăn mặc mỏng manh nên chân tay nàng cứng đờ vì lạnh, ấy mà nàng như không hề hay biết, cứ thế bước về phía phường Xương Bình.
Sau khi bị đuổi ra khỏi phủ, nàng đã chuyển đến sống trong một gian tiểu điếm ở phường Xương Bình - nơi mẫu thân tặng nàng năm ngoái.
Khi rời khỏi phủ, họ không cho nàng mang theo bất cứ thứ gì, kể cả là đồ đạc của mẫu thân. May mà tiểu điếm đã được đăng ký chính thức dưới tên nàng, bằng không này e rằng nàng còn chẳng có một chỗ nương thân.
Từ phủ đến phường Xương Bình phải đi bộ hơn nửa canh giờ, may mà hôm nay là Tết Thượng Nguyên, không có lệnh giới nghiêm.
Quý Thiền băng qua con phố lớn đèn đuốc sáng trưng, người người tấp nập, rồi lại đi qua phường Vĩnh Bình. Dần dà, tiếng ồn ào náo nhiệt không còn vọng đến nữa, chỉ còn lại tiếng tuyết kêu lạo xạo dưới gót giày.
Chẳng biết tự lúc nào, tuyết trắng đã phủ kín mặt đất, con đường dài hun hút chỉ còn lại dấu chân của nàng.
Càng đi về phía phường Xương Bình, đèn đuốc càng thưa thớt, may mà đêm nay có tuyết, soi sáng con đường dưới chân.
Chỉ cần đi qua phường An Bình nữa là đến phường Xương Bình, Quý Thiền dừng bước nghỉ ngơi một chút, hà hơi vào lòng bàn tay, cố sưởi ấm những ngón tay đã gần như tê cóng.