Đoạt Mệnh Hồ Linh

Chương 3

Năm ngày trước, nàng bị đuổi ra khỏi phủ. Trước khi đi, Tiết thị cao ngạo bảo với nàng rằng, phụ thân niệm tình nuôi dưỡng bao năm nên không muốn tiếp tục truy cứu, mong nàng phải luôn ghi nhớ ân đức của Hầu phủ.

Quý Thiền sao nỡ để mẫu thân phải gánh chịu tội danh lớn nhường này. Nàng nghĩ hôm nay là sinh thần của phụ thân, những năm qua đều có mẫu thân kề cạnh cùng ông, có lẽ hôm nay ông sẽ niêm tình xưa với mà điều tra lại cho tường tận mọi điều.

Xuân Hòa dẫn nàng đến hành lang trong hoa viên chờ, rồi đi thẳng đến nơi đèn đuốc sáng trưng.

Quý Thiền chong mắt nhìn theo, bỗng nhớ đến năm ngoái, nơi này cũng đèn hoa giăng khắp lối, mẫu thân chiều lòng nàng, cùng nàng chơi đố đèn.

Thế mà chỉ mới một năm thấm thoát, cả nhà ngoại bị đày đi biên ải, mẫu thân qua đời, còn nàng phải đứng ở Hầu phủ chờ người ta thông báo.

Chỉ trù trừ một thoáng, Quý Thiền liền bước về phía ánh đèn. Càng đến gần, tiếng cười nói của nữ nhân càng rõ ràng hơn.

Quý Thiền dừng bước bên hòn non bộ, nàng nhìn thấy phụ thân mình đang cùng Tiết thị và hai đứa con của thị chơi đoán đố đèn.

Tiết Chiêu cầm một chiếc đèn hoa, đứng bên trái phụ thân, Tiết Oánh thì đứng bên phải, thậm chí còn thân mật khoác tay ông nũng nịu.

Bốn người đứng trước đèn hoa cười nói vui vẻ, Tiết Oánh liên tục gọi "phụ thân", nom mới ra dáng một gia đình thực sự làm sao.

Một gia đình ư?

Tim Quý Thiền thắt lại, nhìn khung cảnh trước mắt mà lòng như nứt toác.

Trước đây nàng ít khi gặp hai đứa con của Tiết thị nên chưa từng để ý, bây giờ mới phát hiện họ giống phụ thân đến lạ! Đặc biệt là Tiết Chiêu.

Chưa kể Tuyết thị cho phép Tuyết Oánh thân mật với phụ thân như vậy, ngoài việc họ là phụ tử ruột thịt thì còn lời giải thích nào khác nữa đâu?

Cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao mẫu thân mất chưa được ba tháng, Tiết thị đã có thể đường hoàng đưa hai con vào hầu phủ.

Nàng cũng hiểu tại sao mình rơi vào kết cục bi thảm này. Nàng thậm chí bắt đầu nghi ngờ, sau khi cả nhà ngoại bị đày đi biên ải, mẫu thân đột ngột qua đời có thật sự là do bệnh tật hay không?

Quý Thiền chỉ thấy cơ thể ngày một lạnh hơn, nàng bàng hoàng nhận ra có lẽ mình chưa bao giờ hiểu rõ phụ thân.

Hồi tấm bé, hễ nàng tìm phụ thân chơi cùng, ông luôn viện cớ bận rộn để thoái thác cho qua, hóa ra nào phải không có thời gian, mà chỉ là đứa con gái ông yêu thương vốn chẳng phải là nàng.