Tiền ma ma cười nịnh giải thích: "Cũng tại Đại cô nương, cứ đòi gặp Hầu gia mãi, bây giờ Hầu gia nào có rảnh mà gặp."
"Ra là vậy." Xuân Hòa liếc nhìn Quý Thiền, đoạn bảo: "Hôm nay Hầu gia đúng là bận thật, nhưng ta có thể đưa cô nương vào phủ rồi bẩm báo, nếu Hầu gia không muốn gặp, cô nương chỉ có thể nhìn từ xa, dập đầu một cái, coi như chu toàn tình phụ tử bao năm qua, như vậy có được không?"
Quý Thiền cắn môi mà chẳng cảm thấy đau, nàng nghe thấy mình trả lời khô khốc: "Được."
Xuân Hòa mỉm cười, lúc quay người lại bỗng nghiêm giọng nói với Tiền ma ma: "Đại cô nương trong phủ này là tiểu thư nhà chúng ta, không phải người ngoài, sau này Tiền ma ma vẫn nên cẩn trọng lời ăn tiếng nói."
"Vâng, vâng, cái đầu già của ta đúng là lú lẫn rồi." Tiền ma ma liên tục cúi đầu xun xoe, không dám hó hé thêm lời nào.
Quý Thiền lặng lẽ nhìn cảnh tượng trước mắt, đến giờ nàng vẫn không hiểu, tại sao mình lại rơi vào tình cảnh này?
Mười mấy ngày trước, nàng vẫn là đích nữ của Tấn Dương Hầu phủ, vậy mà chỉ trong chớp mắt, đã có một người tự xưng là thị nữ thân cận mười tám năm trước của mẫu thân nàng tìm đến, nói nàng không phải con ruột của Hầu gia, mà là đứa con hoang do phu nhân tư thông với người ngoài.
Ban đầu phụ thân còn không tin, chỉ sai người đuổi người tự xưng là thị nữ kia đi, cho đến khi Tiết thị lên tiếng khuyên nhủ, bảo ông nhất định phải điều tra rõ chân tướng, kẻo làm ô uế thanh danh của cố phu nhân.
Thoạt tiên họ tìm người xác nhận thân phận của thị nữ kia, sau đó lại theo lời thị nữ tìm được bà đỡ đã đỡ đẻ cho mẫu thân nàng. Bà đỡ này một mực khẳng định khi ấy nàng sinh thiếu tháng, nhưng lại không có tướng mạo của trẻ sinh non.
Chỉ bằng vài lời vu khống của những kẻ không rõ lai lịch này, thái độ phụ thân nàng đã thay đổi chóng mặt.
Ông không hề nghĩ đến lý do mẫu thân nàng sinh non là vì biết tin ông bị tập kích trong lúc xuất chinh, quá kinh hãi mà thành.
Sau đó, họ lại tìm được mấy hạ nhân từng làm việc trong phủ khi ngoại tổ phụ nàng còn chưa sa sút, những người này thề sống thề chết rằng đã từng chứng kiến mẫu thân nàng lén lút gặp gỡ nam nhân trước lúc thành hôn.
Những người này cứ như diễn tuồng, kẻ này vừa hát xong thì kẻ kia nối đuôi lên sân khấu, mỗi người một câu, dễ dàng hủy hoại thanh danh của mẫu thân.
Còn nàng, đích nữ của Hầu phủ lại trở thành bằng chứng cho sự bất trung của mẫu thân đối với Hầu gia.