Đêm hội Thượng Nguyên, tuyết rơi lất phất. Mười ba con phố lớn đối diện cổng Chu Tước rực rỡ ánh đèn.
Nếu đứng trên đỉnh tháp Thông Thiên trong hoàng thành nhìn xuống, người ta có thể thấy được khí thế dập dìu của dòng người hòa quyện cùng ánh đèn phồn hoa, kết thành một bức đồ đằng phức tạp in bóng nền trời, uy nghi bao trùm Cửu Châu. Dưới ánh sáng le lói của đồ đằng, lũ yêu ma quỷ quái ẩn nấp trong bóng tối bỏ chạy tán loạn.
Có những con quỷ liều mạng muốn chạy ra khỏi thành, nhưng cũng có con, thà mất mạng cũng muốn xông vào.
Cửa thành đáng lẽ phải đóng vào đầu giờ Tuất, lúc này vẫn mở rộng. Đám lính canh cửa thành cứ nhấp nhổm nhìn về phía phố xá tấp nập, lòng trăn trở tính xem khi hết phiên trực có còn kịp cùng gia đình đi xem hội đèn không.
Ngay lúc họ đang lơ đãng, một bóng đen vụt qua. Chín chiếc đèn l*иg hình rồng treo trên cổng thành bỗng chợt chớp tắt, khi ánh đèn bừng lên trở lại, trong vùng sáng chẳng còn bóng dáng nào.
Chỉ sót lại vài giọt máu đen loang lổ trong bóng tối dưới cổng thành.
Cùng lúc đó, một thiếu nữ mặc áo váy trắng mỏng manh đứng lẻ loi bên cổng phụ phủ Tấn Dương Hầu. Những hạt tuyết nhỏ li ti rơi xuống, phủ một lớp mỏng trên hàng mi nàng, che giấu vẻ hoang mang cùng bất an trong mắt.
Người gác cổng rời đi khoảng nửa khắc mới vội vã quay lại, theo sau là một phụ nhân trung tuổi mặt mày nghiêm nghị.
Vừa nhìn thấy Quý Thiền, bà ta đã cau mày, cất giọng lạnh nhạt: "Đại cô nương, sao người lại đến đây?"
"Tiền ma ma, hôm nay là sinh thần của phụ thân, ta muốn..."
Còn chưa nói hết đã bị Tiền ma ma ngắt lời, giọng điệu lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Đại cô nương biết rõ hôm nay là sinh thần của Hầu gia, sao còn đến quấy rầy? Chẳng lẽ người muốn giở quẻ, phá hỏng yến tiệc sinh thần của Hầu gia sao?"
Quý Thiền nghẹn lời, khẽ nói: "Ta chỉ muốn gặp phụ thân một lát, nói với người vài câu."
"Không cần đâu, cô nương nên nhớ thân phận của mình, cô nương và phủ bọn ta đã chẳng còn quan hệ gì nữa, Hầu gia sẽ không bao giờ chịu gặp người đâu." Nói rồi, bà ta toan trở gót thì một nha hoàn mặt tròn từ phía đối diện tất tả đi tới.
Quý Thiền nhớ nha hoàn này, là thị nữ thân cận mà kế mẫu Tiết thị đưa theo, hình như tên là Xuân Hòa.
Xuân Hòa đi đến trước mặt hai người, đánh giá Quý Thiền vài lần rồi quay sang hỏi Tiền ma ma: "Tiền ma ma đang làm gì vậy?"