Dư An đứng im một bên, bộ dáng như một bao cát chịu đòn, hai tay siết nhẹ đặt trước người, dáng vẻ cẩn trọng. Xem ra nguyên chủ trước đây đã không ít lần hành hạ hắn.
Cũng may Dư An là người thật thà, chứ đổi lại là kẻ khác, e rằng nguyên chủ đã bị đánh cho một trận nhừ tử.
“Ngươi cũng đói rồi đúng không? Mau lại đây ăn đi.” Lâm Quân vẫy tay gọi.
Dư An lắc đầu, vẫn đứng nép vào góc phòng, không chịu đến gần. Lâm Quân cảm thấy có chút ngại ngùng, đành bắt chước nguyên chủ, hắng giọng ra lệnh: “Mau lại đây! Bảo ngươi ăn thì ăn đi!”
Lần đầu tiên tỏ ra hung dữ, Lâm Quân thấy hơi ngượng, vô thức cọ cọ ngón chân.
Quả nhiên, Dư An nghe vậy liền bước tới, không nói một lời, lặng lẽ ngồi xuống, cúi đầu gặm màn thầu.
Khi khoảng cách gần hơn, Lâm Quân càng nhìn rõ ràng hơn dung mạo của Dư An. Quả thật rất đặc biệt, hắn thực sự không giống người bình thường, làn da sẫm màu nổi bật. Nếu đặt vào thế giới của cậu trước đây, chắc chắn hắn sẽ là một trong những chàng trai da màu hiếm hoi, đẹp trai đến mức chó mèo đi ngang qua cũng phải ngoái đầu nhìn lại.
Nghĩ đến việc sau này sẽ chung sống cùng một “soái ca hiếm có” như vậy, Lâm Quân càng cảm thấy phấn khích.
Sau khi ăn xong chiếc màn thầu khô khốc, Dư An tự giác dọn dẹp bát đũa, còn xách theo ấm trà vào bếp châm nước.
Trong lúc đó, Lâm Quân nhân cơ hội đi dạo một vòng quanh căn nhà tranh nhỏ. Quả thực là nghèo đến mức chẳng có gì đáng giá. Duy nhất chỉ có mấy miếng thịt treo lủng lẳng trên một cây gậy trúc. Nhìn ra bên ngoài qua khung cửa sổ nhỏ, thấy mảnh sân vườn cũng khô cằn vắng vẻ, đến một ngọn rau cũng chẳng thấy đâu.
Trước đây, mảnh đất trồng rau này đều do cha của nguyên chủ lo việc chăm sóc. Nhưng từ nửa năm trước, khi ông qua đời, mảnh vườn này cũng từ đó bị bỏ hoang. Dư An không biết trồng rau, chỉ giỏi đi săn. Muốn hắn săn thú thì còn được, chứ bảo trồng rau thì đối với hắn ta liền giống như hòa thượng quá cao sờ không tới đầu (hoàn toàn không biết phải làm gì).
Càng nghĩ càng thấy tiếc, bởi vì số tiền kiếm được từ săn bắn đều bị nguyên chủ mang lên trấn tiêu xài, mua lụa là gấm vóc, ăn sơn hào hải vị, để mặc Dư An sống trong cảnh khó khăn, quần áo chắp vá.
Lâm Quân nghĩ ngợi, đã đến lúc cậu nên phát huy kiến thức thực hành của một sinh viên nông nghiệp rồi! Trồng rau, bán thực phẩm, chắc chắn có thể kiếm được chút tiền sinh hoạt.
[Hệ thống làm ruộng trực tuyến, liên kết thành công. Mời ký chủ đăng nhập tài khoản để bắt đầu sử dụng!]
Bên tai bỗng vang lên một giọng nói máy móc, Lâm Quân cứng đờ người, cho rằng mình bị ảo giác, liền dùng sức dụi tai.
[Xin mời ký chủ đăng nhập tài khoản!]
“Cái quái gì thế này?” Lâm Quân hoảng hốt cho rằng mình gặp ma, liền siết chặt nắm tay, cảnh giác nhìn quanh.
[Xin chào ký chủ, ta là Hệ thống làm ruộng 008. Qua kiểm tra đo lường, phát hiện ký chủ cực kỳ phù hợp để trở thành người được chọn của hệ thống. Việc liên kết đã hoàn tất, vui lòng đăng nhập tài khoản!]
Giọng nói lạnh lẽo, máy móc lại lần nữa vang lên. Lần này, Lâm Quân đã nghe rõ ràng. Cậu lập tức nhận ra đây chính là tình huống thường thấy trong tiểu thuyết xuyên không, trói định hệ thống! Chuyện này đúng là quá “bá đạo”, chẳng khác nào vừa mở mắt đã có ngay mã gian lận để hách cuộc đời!
“Ta muốn hỏi một chút, hệ thống này có công năng gì vậy?” Lâm Quân tò mò hỏi.
008 cười một tiếng, nhưng vì là giọng máy móc nên nghe khá kỳ quái và rợn người.
[Ký chủ đăng nhập xong sẽ biết ngay!]
Được rồi, còn rất thần bí. Thôi thì cậu liền tự mình thử nghiệm xem sao!
[Ký chủ Lâm Quân, đăng nhập thành công! Hiện tại cấp độ 1. Có sẵn 100 đồng tiền. Cửa hàng hệ thống cấp độ 1 đã mở, tiền đồng có thể dùng để đổi lấy hạt giống và các vật phẩm liên quan đến trồng trọt. Ký chủ trồng càng nhiều, thu hoạch càng lớn, thăng cấp càng nhanh. Mỗi lần thăng cấp sẽ mở khóa ra các phần thưởng tương ứng.]
Nói xong, 008 mở ra một bảng hướng dẫn trong đầu Lâm Quân. Cậu chăm chú xem xét, thấy điều kiện thăng cấp cũng không quá khắt khe, liền yên tâm cất hướng dẫn đi.
Sau đó, cậu mở cửa hàng hệ thống ra để nghiên cứu. Cấp độ 1 chỉ có hạt giống cải thìa, lúa mì và một số loại dược tề như thuốc tăng độ màu mỡ của đất, thuốc thúc đẩy sinh trưởng,…
Lâm Quân suy nghĩ một chút, liền quyết định mua hai loại hạt giống cùng một lọ thuốc cải tạo đất, tiêu tốn hết 80 đồng. Mảnh đất sau nhà đã bị bỏ hoang lâu như vậy, nếu không cải tạo một chút thì khó mà trồng được thứ gì.