Rầm
Cùng với một tiếng va đập vang dội, trước mắt Lâm Quân lập tức nhuộm một màu đỏ tươi. Chỉ trong một thoáng, một cơn đau dữ dội chợt đến khiến khắp người cậu đau đến chết lặng. Ánh mắt cậu mờ dần, cuối cùng dừng lại trên bài tập cuối kỳ sắp phải nộp.
Khi mở mắt ra lần nữa, cảnh vật trước mặt đã hoàn toàn thay đổi. Trên mặt dường như có gì đó phủ lên, trước mắt chỉ thấy một màu tối đen.
Lâm Quân ngỡ rằng mình đã xuống địa phủ. Cậu chậm rãi ngồi dậy, tấm vải trắng phủ trên người theo đó tuột xuống. Đợi một lúc để đôi mắt dần thích nghi với bóng tối, cậu mới dần nhìn rõ khung cảnh xung quanh.
Một căn nhà xập xệ với mái dột gió lùa, tường đất bong tróc, đồ đạc mục nát. Thứ duy nhất còn nguyên vẹn chính là bộ quần áo cậu đang mặc trên người.
Ngay sau đó trong nháy mắt, một cơn đau nhức dữ dội xâm chiếm thần kinh cậu. Đồng thời, ký ức của một người khác lập tức tràn ngập trong đầu cậu, lấp đầy mọi suy nghĩ.
Cậu… thực sự đã xuyên không!
Dựa theo ký ức của chủ nhân cơ thể này, thế giới này có đến ba giới tính: nam nhân, nữ nhân và ca nhi. Trong đó, nữ nhân và ca nhi đều có thể mang thai và sinh con.
Đầu óc Lâm Quân rối bời, tạm thời chưa thể chấp nhận sự thật rằng mình đã đổi sang một thân thể khác. Bảo cậu sinh con ư? Chi bằng gϊếŧ cậu đi cho rồi!
Nhưng may thay, chủ nhân cũ của cơ thể này dường như mắc một chứng bệnh nào đó nên không thể sinh nở. Nghĩ vậy, Lâm Quân tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
Khi đầu óc cậu còn đang rối bời với đống thông tin mới, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra. Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ bước vào, tay này cầm một xấp tiền giấy, tay kia bê một chậu than, dáng vẻ này rõ ràng là đang chuẩn bị đốt vàng mã cho nguyên chủ.
Thế nhưng, khi nhìn thấy người lẽ ra phải chết lại đang ngồi dậy trên tấm ván gỗ, người đàn ông cao gần mét chín kia bỗng run rẩy dữ dội, tay chân luống cuống đến mức làm rơi cả tiền giấy lẫn chậu than xuống đất.
Lâm Quân nghe thấy tiếng động, liền theo bản năng quay đầu nhìn lại. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người nọ, trong đầu cậu lại hiện lên thêm một đoạn ký ức.
Cái chết của chủ nhân cơ thể này không phải là một tai nạn, mà là do chính mình tự chuốc họa vào thân. Người này vốn đã có một phu quân, vậy mà vẫn trộm lén lên trấn trên gây chuyện. Không những thế, hắn còn dám quyến rũ một vị thiếu gia giàu có đã có gia đình. Kết quả, bị chính thất của người ta phát hiện, hắn liền bị đánh đến chết ngay tại chỗ.
Lâm Quân theo trí nhớ gọi một tiếng: “Dư An?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, cơ thể căng cứng của Dư An khẽ buông lỏng, hắn chậm rãi bước đến gần ánh nến. Ánh sáng hắt lên gương mặt góc cạnh rõ ràng, mày rậm sắc nét, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, môi mỏng gợi cảm, quả thực là một đại soái ca chính hiệu!
Dư An là người mà cha của nguyên chủ nhặt được từ dưới vách núi. Để cứu sống hắn, gia đình này gần như đã tiêu sạch toàn bộ gia tài. Thế nhưng sau khi hắn tỉnh lại, hắn đã mất hết ký ức. Vì vậy nên, cha nguyên chủ liền đặt cho hắn cái tên là Dư An và để hắn làm người ở rể trong nhà.
Lâm Quân không khỏi thầm cảm thán. Thật sự không hiểu nguyên chủ nghĩ gì, trong nhà đã có một phu quân vừa đẹp trai vừa mạnh mẽ như vậy mà không biết trân trọng, lại còn đi ăn vụng cỏ dại bên ngoài. Đáng nói hơn, cọng cỏ dại kia còn có độc!
“Ngươi… còn sống?” Dư An trong lòng khϊếp sợ, vẫn chưa hết bàng hoàng, hắn đứng cách cậu nửa bước, ngập ngừng hỏi.
“Đúng vậy, chắc ta chỉ bị ngất đi thôi.” Lâm Quân thản nhiên bình tĩnh nói dối.
Nghe vậy, Dư An liền tiến lên, đưa tay kiểm tra hơi thở của cậu. Sau khi xác nhận cậu vẫn còn sống, hắn mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Quân mỉm cười: “Cảm ơn ngươi, còn chịu khó đem ta về nhà.”
Dư An sững người, không nói lời nào, cúi đầu thu dọn tất cả những vật dụng dùng cho tang sự trong phòng. Sau khi sắp xếp lại mọi thứ gọn gàng, hắn rất tinh ý rót một chén trà.
Lâm Quân sờ bụng, cảm thấy có chút đói, liền thuận miệng nói: “Có gì ăn không? Ta hơi đói rồi.”
Dư An khẽ nhíu mày, sau đó xoay người vào bếp, lát sau từ bếp bưng ra một bát màn thầu đã nguội, trên màn thầu còn lấm tấm ít tro bụi, nhưng Lâm Quân cũng chẳng hề để tâm, cầm lấy bánh, vừa uống trà vừa nhai bánh một cách tự nhiên.