Sau khi đám người ồn ào rời đi, Điền Kiều đã nghĩ kỹ về lý do để xin tiền. Nhân lúc Bùi Tuệ quay lại đỡ cô vào phòng tắm, Điền Kiều kéo mẹ ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt bà, nghiêm túc nói:
"Mẹ, con muốn dọn ra ngoài sống."
"Hả?" Bùi Tuệ giật mình nhìn Điền Kiều. "Sao lại thế? Bên ngoài không an toàn đâu! Nếu con còn giận chuyện mợ hai nói, mẹ sẽ thay con dạy dỗ bà ta."
Vừa nói, bà vừa chỉ vào mắt cá chân của Điền Kiều, nhắc nhở cô đừng vì chuyện cãi nhau mà quên bài học cũ. Bên ngoài đầy rẫy kẻ xấu, một cô gái trẻ, xinh đẹp như Điền Kiều sống một mình thì quá nguy hiểm.
Điền Kiều biết trước mẹ sẽ phản đối, nên đã chuẩn bị sẵn lý do. Cô tiếp tục:
"Con không ở ngoài, con sẽ chuyển vào ký túc xá quân khu. Từ nay con sẽ không về nhà nhà họ Bùi nữa."
Nghe vậy, Bùi Tuệ lập tức cau mày.
Vì chuyện của Điền Vi Sách, bà vốn đã có thành kiến với tất cả những gì liên quan đến nghệ thuật. Lúc trước, Điền Kiều tự ý bảo lưu kết quả học tập để gia nhập đoàn văn công quân khu, khiến Bùi Tuệ tức giận không thôi.
Giờ đây, khi mối quan hệ mẹ con vừa tạm thời dịu lại, Bùi Tuệ đang dự định khuyên con gái từ bỏ đoàn văn công để quay về trường học. Trong mắt bà, đoàn văn công chẳng phải nơi tử tế gì, Điền Kiều không nên tiếp tục ở đó.
"Kiều Kiều, con còn chưa tốt nghiệp đại học. Đã vất vả thi đỗ, chẳng lẽ con không muốn lấy bằng sao? Mười năm đèn sách khổ cực, bỏ ngang như vậy thì uổng phí quá!" Bùi Tuệ uyển chuyển phản đối.
Nếu là trước đây, bà chắc chắn sẽ nổi giận. Nhưng Điền Kiều vừa xuất viện, trong nhà lại mới trải qua một trận cãi vã, Bùi Tuệ không muốn kích động con gái thêm. Bà cố kiềm chế cảm xúc, không làm ầm lên.
Điền Kiều hiểu rằng giữa hai mẹ con vẫn còn nhiều khúc mắc. Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của mẹ, cô cũng nghiêm túc đáp:
"Mẹ, con không bỏ học. Trong thời gian ở quân đội, con vẫn dành thời gian tự học. Chờ thêm một thời gian nữa, con sẽ quay lại trường để thi lấy bằng tốt nghiệp."
"Mẹ, con không tạm nghỉ học chỉ vì giận mẹ. Mà bởi vì con đã trưởng thành, con cần tự kiếm tiền để nuôi sống bản thân. Nếu không trải nghiệm cuộc sống, con không thể biết mình có thể làm tốt công việc nào. Vì vậy, con đã chọn đoàn văn công, nơi con tự tin nhất."
"Mẹ, mẹ không thấy nhà bà ngoại giờ đã quá đông người sao? Phòng ốc chật chội, ai cũng phải chen chúc. Con họ Điền, không phải họ Bùi. Khi còn nhỏ, con sống ở nhà bà ngoại là chuyện có thể thông cảm. Nhưng giờ con đã 18 tuổi, chẳng lẽ vẫn cứ bám víu vào nhà bà mãi sao?"
"Mẹ, nhà họ Bùi là nhà mẹ đẻ của mẹ, không phải của con. Với nhà họ Bùi, con chỉ là một đứa cháu ngoại. Con không thể ở đây cả đời. Năm trước, mẹ sốt ruột tìm đối tượng cho con, chẳng phải cũng vì lo khi con lớn ở nhà bà ngoại sẽ không thoải mái sao?"
Điền Kiều nói trúng tâm tư mơ hồ của Bùi Tuệ. Bà lập tức tránh ánh mắt của con gái, có chút chột dạ, bực bội quát lên:
"Nói lung tung gì vậy? Ai bảo con nghe mấy lời bậy bạ đó? Mau quên đi! Bà ngoại thương con biết bao nhiêu, con nói vậy chẳng phải làm tổn thương bà sao?"
Điền Kiều chỉ cười nhạt, không để tâm đến phản ứng của mẹ, cô tiếp tục nói rành rọt:
"Mẹ, lúc trước con không nghĩ sâu xa, chỉ cảm thấy mẹ giống như bà nội, muốn kiểm soát cả cuộc đời con. Vì vậy con mới chịu không nổi, chọn cách rời đi sống tự lập. Nhưng sau thời gian ở đoàn văn công, con đã trưởng thành và hiểu được mẹ."
"Mẹ, con biết những năm qua mẹ rất vất vả. Con cũng hiểu mẹ muốn con có tương lai tốt đẹp, để mẹ có thể tự hào. Con sẽ cố gắng thực hiện ước mơ của mẹ, giúp mẹ ngẩng cao đầu. Mẹ, con đã lớn, có thể chia sẻ gánh nặng với mẹ. Về sau, mẹ có thể thử tin tưởng và dựa vào con."
Sự chân thành của Điền Kiều khiến Bùi Tuệ vô cùng xúc động. Bà không thể giả vờ như không có chuyện gì. Đôi mắt bà đỏ hoe, cảm xúc không thể kiềm chế, bà nhìn con gái thật sâu, nước mắt gần như rơi xuống. Mãi sau, bà nghẹn ngào nói: "Được."
Giây phút này, Điền Kiều thật sự trưởng thành. Trong khoảnh khắc thoáng qua, Bùi Tuệ cảm giác như đang trò chuyện với cha cô. Cảm giác an toàn này, bao lâu rồi bà mới có lại?
"Kiều Kiều, mẹ biết con không hận cha con như mẹ. Bây giờ con đã lớn, nếu muốn liên lạc với ông ấy, cứ gọi điện hoặc viết thư, không cần phải tránh mẹ nữa. Những năm qua, bắt con phải cùng mẹ oán giận ông ấy là lỗi của mẹ."
Nói xong, Bùi Tuệ như mất hết sức lực, ngồi phịch xuống cạnh Điền Kiều. Bà nắm chặt tay con gái, như thể đang bám víu vào tia hy vọng cuối cùng.
Cũng giống như Điền Kiều hiểu mẹ, Bùi Tuệ cũng hiểu con gái. Bà biết Điền Kiều không thích công việc may vá, không thích những lễ nghi khuôn phép, cũng không thích trở thành một tiểu thư khuôn mẫu. Điền Kiều yêu âm nhạc, nghệ thuật và cuộc sống tự do. Nhưng vì muốn làm mẹ vui lòng, trước năm 17 tuổi, cô đã luôn cố gắng trở thành một đứa con gái ngoan hiền, nề nếp.
Bùi Tuệ biết con gái đã phải chịu áp lực lớn thế nào. Bà cũng hiểu Điền Kiều rất ghét chuyện hôn nhân bị sắp đặt, nhưng vẫn ích kỷ giả vờ không biết.
Càng thấy Điền Kiều ưu tú, Bùi Tuệ càng sợ mất con. Vì vậy, bà muốn kiểm soát cô, muốn giữ cô mãi mãi bên mình. Ngay cả việc cắt tiền chu cấp, bà cũng chỉ muốn ép Điền Kiều cúi đầu mà thôi.
Nhưng đáng, Điền Kiều không phải người dễ bị thao túng. Khi cô đã quyết tâm, không ai có thể điều khiển hay sắp đặt cuộc đời cô.
Chỉ đến khi Điền Kiều tự lập, đạt được chỗ đứng trong đoàn văn công, Bùi Tuệ mới nhận ra sai lầm của mình. Bà bắt đầu hối hận, bắt đầu sợ hãi.
Đã từng, vì bà quá cố chấp mà khiến tình cảm mẹ con rạn nứt. Lần này, bà quyết định buông tay, để con gái được tự do.
Bùi Tuệ biết Điền Kiều là người mềm lòng. Chỉ cần bà thành tâm hối lỗi, con gái chắc chắn sẽ tha thứ cho bà. Khi hai mẹ con thật sự hòa hợp như ngày xưa, bà sẽ tính bước tiếp theo.
Lần này, bà sẽ dùng tình cảm để lay động, dùng lý lẽ để thuyết phục. Bùi Tuệ tin rằng, dù có đi đường vòng bao nhiêu, cuối cùng Điền Kiều cũng sẽ quay lại con đường bà mong muốn.
Nhưng Điền Kiều đã sớm nhìn thấu suy nghĩ của mẹ mình. Nếu là kiếp trước, có lẽ cô sẽ bị bà thuyết phục.
Đáng tiếc, hiện tại tâm trí cô đã trưởng thành hơn cả bà. Những chiêu trò này, làm sao có thể lừa được cô?
"Mẹ, mẹ sai rồi. Con và mẹ có chung một thái độ với cha. Ông ấy đã bỏ rơi chúng ta, chúng ta trách ông ấy, hận ông ấy, đó là lẽ đương nhiên. Dù bây giờ hay sau này, con cũng sẽ không chủ động liên lạc với ông ấy. Ông ấy sinh ra con nhưng không nuôi dưỡng con, vậy nên về sau, con cũng chỉ chu cấp tiền dưỡng già mà thôi."
"Mẹ, con không cần của hồi môn cha để lại. Con muốn quyên góp toàn bộ số tiền đó. Mẹ, con muốn hoàn toàn cắt đứt với cha, không nhận một đồng nào từ ông ấy nữa."
"Cái gì?" Bùi Tuệ còn chưa kịp vui mừng vì lời tuyên bố này, đã sững người vì câu tiếp theo.
"Quyên của hồi môn?!"
"Đúng vậy!" Điền Kiều kiên định gật đầu.
“Không được!” Bùi Tuệ theo bản năng lớn tiếng phản đối. “Bỏ của hồi môn thì sau này kết hôn, con sẽ lấy gì để lo liệu? Mẹ không còn tiền trong tay. Điền Vi Sách là cha ruột con, hắn nợ mẹ con chúng ta, vậy tại sao chúng ta không được lấy số tiền đó? Kiều Kiều, con đừng nói những lời hồ đồ. Mẹ không cần con làm vậy, chỉ cần con thật lòng nghĩ cho mẹ là được. Một người phụ nữ không thể không có của hồi môn. Nếu không, con làm sao có thể hòa hợp với chồng tương lai? Làm sao có thể gả vào một gia đình quyền quý?”
Điền Kiều bật cười giễu cợt. “Mẹ, mẹ hiểu rất rõ, vị Thẩm công tử kia thích con không phải vì con người của con, mà vì số tiền con đang có. Người như vậy chỉ có thể chung hưởng vinh hoa, không thể cùng nhau vượt qua gian khó. Nếu con lấy hắn, liệu có kết cục tốt đẹp không?”
Cô tiếp tục, giọng nói đầy tỉnh táo:
“Mẹ, con biết rõ bản thân mình. Dù con có xinh đẹp, nhưng nhan sắc là thứ dễ mất giá nhất. Từ xưa đến nay, có bao nhiêu người phụ nữ dùng sắc đẹp để đổi lấy danh phận mà có được kết cục tốt?
Con không có nhà mẹ đẻ để dựa vào. Trong mắt một số người, con là kẻ yếu dễ bị bắt nạt. Dù mang danh tiểu thư nhà học Điền, dù có một khoản của hồi môn lớn, nhưng con lại không có thế lực hay địa vị để bảo vệ bản thân. Người khác muốn tính toán con là chuyện quá dễ dàng. Con không giỏi tranh đấu, nếu bị chèn ép, con sẽ không chống đỡ nổi.
Ngoại trừ chuyện sống chết, nhà họ Điền sẽ không can thiệp vào chuyện của con. Nhà họ Bùi cũng vậy. Con chỉ là một đứa cháu ngoại, dù có muốn có những chuyện họ cũng không thể ra mặt giúp con. Vì thế, mẹ à, con muốn tìm một người thật lòng yêu con, yêu chính con người con, chứ không phải tài sản của con. Con không muốn sống dựa vào của hồi môn. Nếu không thể giữ được một núi vàng, con thà từ bỏ nó. Hiện tại con còn trẻ, có tay có chân, hoàn toàn có thể tự mình gây dựng sự nghiệp. Dựa vào người khác không bằng tự dựa vào chính mình. Mẹ, con không muốn làm kẻ phụ thuộc.”
Lời nói dõng dạc, mạnh mẽ của Điền Kiều khiến người ta bừng tỉnh. Bùi Tuệ, người luôn bị tư tưởng phong kiến ăn sâu vào tiềm thức, lần đầu tiên cảm nhận được sự chấn động.
Bà kinh ngạc nhìn Điền Kiều – cô gái trẻ đang tỏa sáng rực rỡ. Cuối cùng, bà cũng hiểu vì sao Điền Vi Sách luôn tôn trọng tư tưởng mới. Thì ra, phụ nữ thời đại mới là như thế này – độc lập, mạnh mẽ, tự chủ. Điều đó thực sự rất cuốn hút!
Những mâu thuẫn trong lòng Bùi Tuệ về việc từ bỏ của hồi môn dần tan biến theo lời nói của Điền Kiều.
Bà hiểu rõ tình cảnh của con gái. Ngay từ nhỏ, Điền Kiều đã nổi danh xinh đẹp, khiến nhiều nhà muốn đến dạm hỏi, thậm chí khi cô còn chưa ra đời, lời đề nghị hôn sự đã xuất hiện. Ban đầu, vì cô là người thừa kế chính thống của nhà họ Điền, có người còn muốn đính hôn từ khi còn trong bụng mẹ. Nhưng khi Điền Kiều chào đời, những người có ý định gả con gái họ cho nhà họ Điền cũng dần rút lui, thay vào đó, các công tử quyền quý bắt đầu tìm đến.
Nếu không phải Điền Vi Sách tôn trọng quyền tự do yêu đương, ghét hôn nhân sắp đặt, có lẽ Điền Kiều đã bị định sẵn một mối hôn sự ngay từ nhỏ.
Nhờ có Điền Vi Sách, cô mới có một tuổi thơ bình yên. Nhưng sau khi ông ly hôn và ra nước ngoài, Điền Kiều trở thành người nắm giữ số của hồi môn khổng lồ, khiến giá trị của cô trên thị trường hôn nhân không những không giảm, mà còn tăng cao.
Người đến cầu hôn quá nhiều, khiến Bùi Tuệ không chỉ hoa mắt mà còn mệt mỏi, thậm chí từng có ý định gả con gái vào nhà họ Bùi để củng cố quan hệ thân thích. Cuối cùng, chính Điền Vi Sách đã ngăn bà lại.
Ông đã tiếp thu nhiều kiến thức từ phương Tây nên hiểu rõ tác hại của hôn nhân cận huyết. Khi biết ý định của Bùi Tuệ, ông giận dữ tranh cãi một trận lớn với bà.
Sau khi biết sự thật về nguy cơ sinh ra con bị dị tật, Bùi Tuệ mới từ bỏ ý định gả Điền Kiều cho người nhà họ Bùi. Kể từ đó, dù là người nhà họ Bùi hay bất kỳ ai mang họ Bùi, bà cũng không còn cân nhắc.
Lần tranh cãi đó khiến Điền Vi Sách là lần đầu tiên chủ động can thiệp vào chuyện hôn nhân của con gái. Ông yêu cầu Bùi Tuệ không được ép Điền Kiều kết hôn sớm. Để bà tin tưởng, ông còn đưa ra hàng loạt nghiên cứu khoa học và nói rằng phụ nữ vị thành niên sinh con có nguy cơ tử vong rất cao. Lời cảnh báo ấy khiến Bùi Tuệ sợ hãi, từ đó dẹp bỏ hoàn toàn ý định tìm chồng sớm cho Điền Kiều, thậm chí còn kiểm soát nghiêm ngặt, không cho con gái yêu sớm.
Nhưng thời gian trôi qua, tài chính của Bùi Tuệ ngày càng cạn kiệt. Khi tiền trong tay bà vơi dần, “giá trị hôn nhân” của Điền Kiều cũng suy giảm. Nếu không nhờ nhà họ Điền xác nhận cô vẫn còn khoản của hồi môn năm vạn lượng, Thẩm công tử – một công tử ăn chơi con nhà ngân hàng – e rằng sẽ chẳng đoái hoài đến cô.
Những gia đình giàu có không phải kẻ ngốc. Điền Kiều chỉ là một thiên kim tiểu thư trong cơn hoạn nạn, cưới cô chỉ có lợi nhất thời, không thể so với việc cưới một tiểu thư danh giá có gia tộc chống lưng.
Vậy nên, những người đến cầu hôn Điền Kiều gần đây đều thuộc hai loại:
Một là những kẻ sa cơ lỡ vận, muốn mượn tiền của cô để vực dậy sự nghiệp.
Hai là những công tử ăn chơi, chẳng có tương lai kế thừa gia nghiệp.
Cả hai loại người này đều không phải lựa chọn tốt. Nhưng Bùi Tuệ, vì muốn tìm mối hôn sự môn đăng hộ đối, vẫn cố gắng duy trì hình tượng giàu có, cắn răng không thừa nhận sự thật.