Sau Khi Livestream Huyền Học Trồng Trọt, Em Gái Của Đỉnh Lưu Liền Nổi Tiếng

Chương 2: Tiểu đào tiên Oản Oản

Hạ Chi Hoài bế Oản Oản lên, cô bé dụi mắt, lim dim vì buồn ngủ, giọng mềm mại hỏi:

"Anh ơi, chúng ta về nhà à?"

"Ừ, về nhà thôi."

Hạ Chi Hoài nhéo nhẹ má cô bé, thầm nghĩ, nhóc con này gầy đi nhiều so với lần trước gặp mặt. Anh nhất định phải nuôi cho cô bé trở lại trắng trẻo, bụ bẫm như xưa.

Thực ra, anh chỉ từng gặp Oản Oản khi cô bé hơn hai tuổi.

Khi đó, Đào Oản Oản vẫn còn là một cục bông trắng nhỏ xíu, mỗi lần ôm lấy cổ anh hôn lên má đều ngượng ngùng đỏ mặt.

Nhưng vì công việc bận rộn, cộng thêm việc cha anh mất hai năm trước, anh và gia đình chú cũng dần ít liên lạc.

Chỉ có mỗi dịp lễ tết mới gọi điện hỏi thăm, hoặc nhờ trợ lý mua quà gửi sang.

Mấy năm gần đây, Oản Oản chắc đã có thể nhớ được chuyện rồi. Có lẽ ba mẹ cô bé cũng thường cho xem ảnh, thỉnh thoảng còn gọi video cho anh vào những dịp đặc biệt, hỏi anh khi nào sẽ đến thăm.

Nhưng anh lúc nào cũng qua loa lấy lệ. Không ngờ cô bé lại gặp bao nhiêu chuyện, cuối cùng còn có dũng khí chạy đến đồn cảnh sát tìm anh.

Hạ Chi Hoài cảm thấy mình trước đây đúng là một tên khốn kiếp!

Năm đó cha mẹ anh ly hôn, anh còn học cấp ba, khóc lóc giãy giụa không chịu chấp nhận.

Học đòi đánh nhau, hút thuốc, kéo dài tuổi nổi loạn vô tận, mãi đến khi nhận ra không thể ngăn bố mẹ chia tay mới miễn cưỡng tiếp nhận sự thật.

Sau này, cha anh qua đời vì bệnh nặng.

Ban đầu, anh cố chấp nén lại, không rơi một giọt nước mắt nào.

Nhưng chỉ vài ngày sau, anh uống đến say mèm với bạn bè, rồi từ quán bar chạy thẳng ra nghĩa trang, nửa đêm ngồi trước mộ mà khóc như một thằng ngốc.

Vậy mà Oản Oản mới ba tuổi rưỡi, ba mẹ yêu thương cô bé đều mất sạch, còn bị gửi vào tay một đám khốn nạn, sống khổ sở như thế…

Anh thân là anh trai mà lại như vậy, đúng là quá thất bại.

---

Sau khi về nhà, Hạ Chi Hoài nhẹ nhàng đặt Oản Oản đang ngủ say lên giường, tắt đèn rồi cùng người đại diện Từ Vị rời khỏi phòng.

Từ Vị xem đồng hồ, xoa cổ nói: "Muộn rồi đấy, cậu tranh thủ nghỉ ngơi đi. Sáng mai còn có cảnh quay, Oản Oản để tôi trông giúp cậu trước."

Hạ Chi Hoài ném khẩu trang và mũ sang một bên, mở tủ lạnh lấy hai lon bia, ném cho Từ Vị một lon rồi tựa vào tủ lạnh: "Tìm một bảo mẫu đã trước."

Từ Vị bóp trán, đau đầu nói: "Tìm bảo mẫu đâu có dễ. Cậu bận như vậy, lại là người của công chúng, nhỡ gặp phải người có nhân phẩm kém thì phiền to."

Hạ Chi Hoài nhớ lại mấy tin tức xã hội mình từng đọc, lập tức đứng thẳng dậy.

"Anh nói đúng, bảo mẫu nhất định phải chọn kỹ càng."

"Nhưng trước giờ tôi ở một mình, ăn uống qua loa đại khái. Giờ có Oản Oản rồi, không thể tiếp tục như vậy được."

Từ Vị thở dài. Anh cũng là một tên độc thân, không có con, làm sao biết cách chăm sóc một đứa nhóc ba bốn tuổi đây.

"Tôi sẽ sớm thu xếp."

Hạ Chi Hoài cảm thấy hơi đói, mở tủ lạnh ra nhưng trong đó trống không. Anh cầm điện thoại lên, vừa xem vừa dặn: "Bảo tài xế đưa anh về đi. Sáng mai anh đến sớm chăm Oản Oản, tiện thể mang theo bữa sáng cho trẻ em."

Từ Vị gật đầu: "Được, cậu cũng ngủ sớm đi, đừng có cắm đầu vào điện thoại mãi."

Hạ Chi Hoài giơ màn hình điện thoại lên trước mặt Từ Vị:

"Tôi đang đặt đồ ăn, mua xong là ngủ ngay."

Từ Vị nhìn căn nhà trống trơn chẳng khác gì lúc mới dọn vào, cảm thấy lo lắng không biết tên trai thẳng này có thể chăm sóc nổi một đứa trẻ không.

Nhưng anh cũng không nói nhiều, ra ngoài rồi tự đặt báo thức cho mình.

Oản Oản ngủ rất say, hoàn toàn không hay biết hai kẻ lần đầu làm bảo mẫu đang run rẩy nghiên cứu cách nuôi trẻ, chuẩn bị cho ngày mai.

Đêm đó, Oản Oản ngủ rất sâu, vì cô bé mơ thấy Tư Mệnh Tinh Quân.

Tư Mệnh Tinh Quân mặc một bộ tiên bào xám nhạt có hoa văn chìm, tay cầm thẻ trúc, vội vàng chạy vào rừng đào, nhìn cây đào đang nở rộ, chạm nhẹ lên nhành cây của cô bé, đầy áy náy nói: "Tiểu tiên tử Oản Oản, ngươi nghe thấy không?"

Bản thể của Oản Oản ở lại tiên giới trong rừng bàn đào, cô bé vốn là một gốc cây bàn đào.

Nhưng bàn đào rất khó tồn tại, huống chi là một cây tiên có thể khai linh trí rồi phi thăng thành tiên.

Con đường này gian nan hơn tưởng tượng rất nhiều. Việc Oản Oản có thể thành công cũng nhờ thiên thời địa lợi nhân hòa.

Cô bé là tiểu đào tiên duy nhất trong rừng bàn đào, hoa nở ba nghìn năm trăm năm, năm nay vừa đúng ba tuổi rưỡi.

---

Oản Oản nghe thấy giọng Tư Mệnh, cố gắng lắc nhành cây của bản thể mình.

Tư Mệnh thở phào nhẹ nhõm, nhìn hoa đào trên cành, lo lắng hỏi: "Tiểu tiên tử, sao ngươi lại xuống hạ giới?"

Oản Oản giận dỗi, những bông hoa đào xinh đẹp rụng xuống đầy đầu Tư Mệnh.

"Không phải ta tự xuống! Là Tiểu Phượng Hoàng muốn hái hoa trên đầu ta, Tiểu Não Hổ định giúp ta, thế là hai đứa đánh nhau, xô trúng ta rơi xuống hồ luân hồi..."

"Tư Mệnh đại nhân, ta không có lén xuống hạ giới đâu."

Tư Mệnh nghe xong dở khóc dở cười, nhẹ nhàng xoa nhánh đào, thở dài:

"Tiểu tiên tử, ta chưa thể đón ngươi về ngay được. Ngươi ngoan ngoãn ở hạ giới, đợi đến khi thân xác này hết tuổi thọ, ta sẽ đón ngươi về. Bên chỗ mẫu giáo Tiên giới, ta sẽ giúp ngươi xin nghỉ phép."

Oản Oản gật đầu: "Được, ngài nhớ xin phép giúp ta nhé. Bằng không khi về ta sẽ bị phạt chép sách đó!"

Tư Mệnh vỗ ngực cam đoan: "Yên tâm, ta nhất định sẽ xin phép giúp ngươi."

Oản Oản ngập ngừng một lúc rồi hỏi: "Tư Mệnh, ta có thể gặp được Tiểu Thanh Long ca ca không?"

Tư Mệnh mở thẻ trúc, nhìn mệnh cách của Tiểu Thanh Long.

Càng đọc sắc mặt càng kỳ lạ, cuối cùng dứt khoát đóng lại, nghiêm túc nói với Oản Oản: "Tiểu tiên tử, ta có thể nhờ ngươi giúp một chuyện không?"

---

Oản Oản tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao.

Cô bé vẫn mặc quần áo hôm qua, nằm úp sấp trên giường, bụng đau âm ỉ, ngồi dậy cũng khó khăn.

Nhưng chút đau này cô bé chịu được. Dù sao khi độ kiếp cũng từng chịu mười tám đạo thiên lôi, so với điều đó thì cơn đau này chẳng đáng là gì.

"Oản Oản, em dậy chưa?"

Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên.

Oản Oản bò xuống giường, kê ghế nhỏ, tốn rất nhiều sức mới mở được khóa cửa.

Từ Vị cúi đầu nhìn cô bé, cô bé ngẩng lên, ngọt ngào chào:

"Chào anh, buổi sáng tốt lành nhé."

Từ Vị bế cô bé lên, sờ thấy mồ hôi trên trán cô bé, chú ý đến sắc mặt cô bé trắng bệnh, thân nhiệt hình như cũng hơi cao:

"Oản Oản, có phải em không khoẻ không?"

Oản Oản lắc đầu, rúc vào vai anh mà không nói gì, cô bé thực sự không còn chút sức lực nào.

Từ Vị bế cô bé ra khỏi phòng ngủ, lấy hộp thuốc gia đình mới chuẩn bị từ dưới bàn rồi đặt nhiệt kế lên trán cô bé.

Nhìn con số hiển thị trên màn hình, lông mày anh nhíu chặt lại.

"Oản Oản, em sốt rồi."