Động tác bế cô bé của Từ Vị có chút cứng nhắc. Anh đặt nhiệt kế xuống bàn, lòng bàn tay ấm áp lại áp lên trán cô bé.
Ba mươi tám độ ba.
Với trẻ nhỏ, nhiệt độ này hẳn là rất khó chịu.
Oản Oản yếu ớt như một cây cải con héo rũ, thều thào nói: “Anh ơi, em muốn uống nước.”
Từ Vị đặt cô bé xuống ghế sô pha: “Em ngồi đây trước nhé, anh đi rót nước. Một lát nữa chúng ta đến bệnh viện có được không?”
Oản Oản ngoan ngoãn gật đầu. Sau khi anh vào bếp, cô bé nằm sấp ở một góc ghế sô pha, đảo mắt nhìn quanh căn phòng rộng lớn nhưng không thấy anh trai đâu.
Tối qua Tư Mệnh đã nói, Hạ Chi Hoài chính là anh trai Tiểu Thanh Long.
Tư Mệnh lo sau khi lịch kiếp xong, anh trai Tiểu Thanh Long sẽ quay về tìm hắn tính sổ nên nhờ cô bé cố gắng dẫn dắt anh trai đi theo con đường chính đạo.
Nhưng thế nào mới là chính đạo chứ?
Oản Oản nghĩ mãi không thông, buồn bực gãi gãi sau đầu. Ngón tay vô tình chạm vào vết thương đóng vảy làm cô bé đau đến nhăn mặt.
---
Từ Vị đi một vòng quanh nhà, phát hiện trong nhà Hạ Chi Hoài chỉ có nước khoáng đóng chai chứ đừng nói đến ấm đun nước, ngay cả nồi niêu bát đũa cũng không có.
Anh thực sự không hiểu nổi, Hạ Chi Hoài sống kiểu gì cho tới tận hôm nay?
Đứng trong bếp im lặng vài giây, anh cầm điện thoại và chìa khóa, chuẩn bị xuống lầu tìm kiếm một chút.
Nếu không có cách nào khác thì đành đến phòng bảo vệ xin nước nóng vậy.
“Anh ơi, anh có biết anh trai em đi đâu không?”
Từ Vị bước ra khỏi bếp: “Anh ấy đi đóng phim rồi, phải kiếm tiền nuôi Oản Oản chứ.”
Oản Oản nửa hiểu nửa không, khẽ gật đầu.
“Em ở nhà đợi một chút nhé, anh xuống dưới xin chút nước nóng.”
“Dạ vâng ạ.”
Oản Oản nằm úp sấp trên ghế sô pha, ngoan ngoãn gật đầu như một chú gà con đáng yêu.
Từ Vị xoa đầu cô bé rồi ra ngoài tìm nước nóng.
---
Căn hộ Hạ Chi Hoài mua nằm trong khu cao cấp Thanh Xuyên Hoa Đình, thuộc tòa nhà số 9 đắt đỏ nhất khu vực.
Tòa nhà này thiết kế mỗi tầng chỉ có một căn hộ rộng bốn trăm mét vuông.
Căn hộ của Hạ Chi Hoài nằm trên tầng thượng, kèm theo một khu vườn nhỏ.
Từ Vị xuống gõ cửa căn hộ tầng dưới, may mắn là có người ở nhà. Người hàng xóm cũng là người quen trong giới giải trí, khi nhìn thấy anh thì sững sờ vài giây.
“Từ tổng? Anh có chuyện gì vậy?”
Từ Vị mặt dày nói: “Tôi muốn hỏi xem nhà cậu có nước nóng không. Có một đứa trẻ bị sốt, tôi không dám cho uống nước lạnh. Nhà Hạ Chi Hoài đến cả ấm nước cũng không có, tôi đành đi hỏi hàng xóm trước…”
Chung Gia Niên có chút tò mò, nghiêng người nhường lối: “Anh vào trước đi, tôi đi đun nước, chỉ vài phút thôi.”
“Đứa bé bao nhiêu tuổi rồi?”
Từ Vị đáp qua loa: “Ba tuổi rưỡi, mới đón về hôm qua.”
Anh bất đắc dĩ thở dài, Chung Gia Niên rót nước vào ấm rồi bảo anh ngồi đợi trong phòng khách.
“Hạ Chi Hoài mới hai mươi tuổi thôi mà đã có con ba tuổi rưỡi rồi à?”
Dù gương mặt Chung Gia Niên lúc nào cũng trông như chẳng quan tâm thế sự, nhưng ai quen anh đều biết, ngoài âm nhạc ra, sở thích lớn nhất của anh chính là hóng chuyện.
Khóe miệng Từ Vị giật nhẹ: “Không phải con cậu ấy, mà là em gái.”
“Ba mẹ của cô bé mất trong tai nạn xe hơi, được họ hàng nhận nuôi. Nhưng gia đình đó chẳng ra gì, không chỉ chiếm đoạt tài sản mà còn ngược đãi đứa bé. Chúng tôi mới biết chuyện vào hôm qua, lập tức đón cô bé về. Nhưng Hạ Chi Hoài sống quá tạm bợ, nhà chẳng có thứ gì cả.”
Nghe xong, Chung Gia Niên cau mày: “Báo cảnh sát chưa?”
“Tất nhiên là báo rồi.” Từ Vị khẽ thở dài, đầy phiền muộn: “Nhưng quyền giám hộ của cô bé vẫn đang ở trong tay gia đình kia. Muốn giành lại chắc chắn phải kiện ra tòa. Giờ chúng tôi đang bận rộn xử lý việc này, chưa kịp giải quyết xong thì cô bé lại sốt. Một lát nữa tôi phải đưa bé đi khám.”
Chung Gia Niên ngồi thẳng dậy, với lấy điện thoại từ dưới bàn.
“Anh có quen luật sư về vấn đề này không? Nếu cần, tôi có thể giới thiệu.”
“Hồi trước dì út tôi ly hôn, cũng kiện giành quyền nuôi con, luật sư đó giỏi lắm, cũng khá có tiếng trong ngành.”
Từ Vị tất nhiên không từ chối một mối quan hệ hữu ích, lập tức lấy điện thoại ra: “Gửi cho tôi phương thức liên lạc đi.”
Sau khi Chung Gia Niên đưa danh thϊếp, anh bình thản nói: “Tôi khá thích trẻ con. Dạo này tôi ở nhà nghỉ ngơi, nếu có thời gian thì anh đưa bé xuống đây chơi.”
Từ Vị gật đầu: “Được, cảm ơn cậu nhiều.”
“Có gì đâu. Mấy kẻ ngược đãi trẻ con thì phải nhanh chóng thu thập chứng cứ mà kiện chúng đi. Để bọn rác rưởi đó nhởn nhơ ngoài kia thì còn thiên lý gì nữa?”
Từ Vị cầm ấm nước nóng lên lầu.
Vừa vào nhà, nhìn thấy cô bé ngoan ngoãn mềm mại đang nằm trên ghế sô pha, trái tim của một người đàn ông độc thân như anh cũng tan chảy.
“Oản Oản, uống nước nào.”
Anh để nguội nước một chút rồi đưa ly tới bên môi cô bé.
Oản Oản uống ừng ực, đôi mắt đen láy long lanh ánh nước, trông giống hệt một chú mèo nhỏ mềm mại.
“Anh ơi, em đi rửa mặt trước nhé.”
Từ Vị mở hộp đồ ăn sáng dành cho trẻ em, ngồi xuống ghế trả lời tin nhắn của Hạ Chi Hoài.
Hạ Chi Hoài: Oản Oản sốt rồi?
Hạ Chi Hoài: Sao lại sốt? Tôi lập tức về ngay!!
Từ Vị còn chưa gõ xong một tin nhắn, đối phương đã gửi liên tục bốn, năm tin.
Anh nhìn hai dấu chấm than cuối cùng, xóa hết chữ vừa nhập, trực tiếp gọi điện thoại.
“Cậu cứ lo quay phim đi. Tôi sẽ đưa Oản Oản đi khám. Nếu cậu dám tự ý bỏ quay, trở về tôi lột da cậu.”
Chưa đợi Hạ Chi Hoài phản ứng, anh quả quyết cúp máy.
Ngẩng đầu lên, anh thấy Oản Oản ngậm đầy bọt xà phòng, ngơ ngác nhìn mình.
“Oản Oản, nhổ bọt ra, súc miệng đi.”
Từ Vị ngồi xổm bên cô bé, nhìn cổ tay nhỏ nhắn vẫn còn vết bầm, anh siết chặt điện thoại.
Oản Oản rất ngoan, làm theo lời anh rồi chạy về phòng khách.
Cô bé vốn không có khẩu vị, nhưng nhìn thấy hộp cơm đựng những chiếc hoành thánh xinh đẹp liền cảm thấy đói bụng.
Trên tấm thảm, Từ Vị đặt một chiếc đệm mềm để Oản Oản ngồi bên bàn trà, từ tốn nhấm nháp từng miếng hoành thánh nhỏ. Ăn hết một bát mà vẫn chưa thấy no hẳn:
“Oản Oản ăn no chưa?”
Từ Vị nhìn cô bé ăn sạch bát hoành thánh, trong lòng có chút kinh ngạc.
Dù đây là suất ăn trẻ em, nhưng phần ăn khá đầy đặn. Sáng nay khi mua ở nhà hàng, anh còn thấy những đứa trẻ ăn tại chỗ chỉ ăn được một nửa là đã no.
Oản Oản gật đầu, nhìn hộp cơm lớn hơn cả khuôn mặt mình, trong lòng có chút lo lắng.
Liệu có phải mình ăn nhiều quá không?
Nhỡ đâu anh trai thấy cô bé ăn khỏe quá mà không muốn nuôi nữa thì sao?
Nhưng mà đây là lần đầu tiên cô bé được ăn cơm của con người, thật sự là ngon tuyệt!
Sau này vẫn muốn ăn tiếp…
Phải làm sao bây giờ???
---
Từ Vị rửa sạch hộp cơm, thay giày cho Oản Oản rồi bế cô bé ra ngoài đi khám bệnh.
Vừa bước vào thang máy, họ tình cờ gặp Chung Gia Niên đang đi đổ rác.
Nhìn thấy Oản Oản đeo khẩu trang trẻ em, Chung Gia Niên cúi xuống, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé: “Bé con, em tên gì?”
Oản Oản nằm trên vai Từ Vị, đôi mắt tròn xoe như mèo con lặng lẽ nhìn anh.
“Em tên là Oản Oản.”
Từ Vị giới thiệu: “Oản Oản, đây là anh Gia Niên, là hàng xóm của chúng ta, cũng chính là người đã cho chúng ta mượn ấm nước lúc nãy. Anh ấy sống ở tầng dưới.”
Oản Oản tò mò nhìn Chung Gia Niên. Anh cũng đeo khẩu trang, một chiếc khẩu trang đen có in hình một chú mèo đội mũ.
Cô bé không nhịn được, khẽ kéo khẩu trang của mình, giọng nói nhỏ nhẹ: “Cảm ơn anh Niên.”
Khóe mắt Chung Gia Niên lập tức cong lên, nhìn đôi mắt to tròn long lanh của cô bé, anh cảm thấy trái tim như tan chảy. Anh dịu dàng chạm nhẹ vào trán cô bé, giọng nói cũng đầy ôn nhu: “Oản Oản ngoan lắm, có thời gian thì đến nhà anh chơi nhé.”
Oản Oản không vội gật đầu mà quay sang nhìn Từ Vị.
Thấy anh gật đầu, cô bé mới nắm chặt áo Từ Vị, sau đó quay lại nhìn Chung Gia Niên, nghiêm túc trả lời: “Chờ em hết bệnh rồi, em sẽ đến tìm anh Niên chơi.”
Chung Gia Niên nhìn vào đôi mắt non nớt nhưng đầy dè dặt của cô bé, trong lòng bỗng dâng lên một cơn giận dữ. Nghĩ đến chuyện Từ Vị kể, anh càng thêm căm phẫn, một đứa trẻ vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu thế này mà lại có người nỡ ngược đãi ư? Đúng là một lũ rác rưởi!
Oa oa, thật muốn bắt cô bé về nhà nuôi luôn!
Chung Gia Niên nhìn Oản Oản, ánh mắt có chút nóng rực. Anh lặng lẽ kiềm chế đôi tay đang ngứa ngáy muốn ôm cô bé rồi thở dài trong lòng cả nghìn lần.
Hai mươi ba năm độc thân, đột nhiên Chung Gia Niên nảy ra một ý nghĩ điên rồ.
Có cách nào để bỏ qua bước yêu đương, kết hôn mà có thể trực tiếp sở hữu một cô con gái ngoan ngoãn, mềm mại thế này không?