Phó Nhĩ Điệp từ trên ban công nhìn xuống nhưng chẳng thấy rõ gì, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn quyết định cầm theo cái búa sắt hay dùng để xới đất trong chậu cây, tay kia cầm điện thoại, lao ra cửa xông xuống lầu.
Vừa chạy, cô vừa vội vã gọi điện cho bà ngoại đang sống ở trung tâm thành phố.
Bận máy.
Không gọi được.
Cô lại gửi tin nhắn và gọi điện cho ba mẹ đang ở tỉnh khác.
Cái vòng tròn bé xíu trên màn hình cứ quay mãi, quay mãi... cuối cùng biến thành dấu chấm than màu xám nhạt — tin nhắn gửi thất bại.
Cô thử gọi cho Sầm Hi Dương, rồi gọi tiếp cho dì, bác, chú thím...
Phó Nhĩ Điệp sống trên tầng 16, sợ đi thang máy gặp chuyện nên cô chỉ dám chạy cầu thang bộ.
Nhưng vừa chạy xuống được hai tầng, cô đã đυ.ng ngay một ông lão mặt mày xanh xám.
Tròng mắt đυ.c ngầu, lòng đen và lòng trắng gần như không phân biệt được nữa. Cách đi đứng của ông ta cực kỳ quái dị, cứ như khớp xương đã bị bẻ lệch, cả người lảo đảo, loạng choạng. Nhưng vừa trông thấy cô, ông ta lập tức bật dậy, lao đến với tốc độ không thể tưởng tượng nổi!
Chạy!
Phó Nhĩ Điệp không nghĩ nhiều, lập tức quay đầu chạy thục mạng lên trên.
Toà nhà này có hai cầu thang thoát hiểm. Phó Nhĩ Điệp thấy mình không thể nhanh bằng ông lão kia, thế là cô cố tình chạy lòng vòng, chờ ông ta vừa đuổi sát đến nơi thì quẹo gấp, chạy qua cầu thang bên kia rồi tiếp tục lao lên lầu.
Nhờ vào đường chạy linh hoạt như trạch nữ chuyên ngồi nhà vẽ tranh nhưng bản năng sinh tồn vô cùng mãnh liệt, cuối cùng Phó Nhĩ Điệp cũng tạm kéo giãn khoảng cách, liều mạng lao về phòng 16-1, đóng sầm cửa lại!
Cô lục túi móc chìa khóa ra, nhưng trong lúc hoảng loạn, loay hoay mãi vẫn không tra vào được ổ!
Khó khăn lắm mới nhét được chìa vào, nhưng đúng lúc này, cái ổ khóa già cỗi bị rỉ sét lại dở chứng, vặn kiểu gì cũng không xoay được!
Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong hành lang, tiếng rầm rầm rầm như từng nhát búa nện vào dây thần kinh của Phó Nhĩ Điệp. Ông lão thây ma đã lên đến tầng 16, mỗi tiếng vang trong cầu thang đều như một lời cảnh báo tử thần.
Phó Nhĩ Điệp siết chặt chìa khóa, vặn mạnh đến mức gân xanh trên cổ tay nổi lên, chìa khóa va vào ổ kêu leng keng.
Ngay khoảnh khắc ông lão thây ma quẹo qua hành lang và lao thẳng đến cô —.
Rắc!
Khóa mở!
Phó Nhĩ Điệp giật phắt cửa ra, kéo mạnh một cái, tấm cửa sắt nặng trịch trở thành bức tường chắn giữa cô và con quái vật. Cú đâm mạnh khiến nó bật ngược lại, đầu va thẳng vào cửa, tạo ra một tiếng rầm nặng nề.
Cô đứng sát cửa, sau lưng là tủ chữa cháy dán sát tường. Do lực va đập quá mạnh, eo cô bị đập mạnh vào góc dưới của tủ, đau đến mức suýt bật ngửa.
Lúc này, con chó của cô, vốn đã sủa inh ỏi trong nhà từ nãy giờ, cuối cùng cũng tìm được cơ hội lao ra! Nó nhắm thẳng vào chân ông lão thây ma, há mõm chuẩn bị ngoạm một phát thật mạnh.
Nhưng chưa kịp cắn, con chó đã bị ông lão thây ma tung một cú đá thẳng cẳng!
Bốp!
Con chó đập vào cánh cửa thép đối diện phòng 16-1, bật ra rồi rơi bịch xuống đất, phát ra tiếng rêи ɾỉ đầy đau đớn.
Nghe tiếng kêu yếu ớt của nó, mắt Phó Nhĩ Điệp đỏ bừng.
Cô nghiến răng, siết chặt tay nắm cửa. Nhân lúc ông lão thây ma vừa lùi lại, lấy đà để tiếp tục lao tới, cô bất ngờ đẩy cửa thật mạnh, lấy khung cửa thép kẹp chặt đầu ông ta vào vách tường!
Rắc!
Không biết đây là may mắn hay xui xẻo, phần khung cửa vừa vặn nghiền nát đầu ông lão thây ma. Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên, nghe mà tê cả răng. Máu đen lẫn óc trắng trào ra, loang lổ khắp sàn nhà.
Phó Nhĩ Điệp kinh hãi đến mức dạ dày quặn lại, chỉ muốn nôn.
Nhưng cô lại không dám buông tay.
Cô sợ nếu mình nới lỏng, ông lão thây ma sẽ lại bật dậy.
Nhưng cô còn sợ một chuyện khác hơn — lỡ đâu đây không phải thây ma, chỉ là một người bệnh nào đó mà cô không biết, và cô vừa phạm phải một sai lầm chết người thì sao!?
Tay cô run run, điện thoại cũng rung lên theo. Cuối cùng, cô cắn răng, để mặc cái xác nằm đó, ôm lấy con chó đang rêи ɾỉ dưới đất rồi lao vào nhà, khóa cửa, gài chốt an toàn chỉ trong một hơi.