Người bán hàng cảm thán: “Chắc nó biết mình bị bỏ rơi rồi. Ban đầu còn chạy theo mấy bước, nhưng thấy chủ chạy mất thì lại dừng lại. Không biết là vẫn chờ chủ quay lại, hay đã hiểu rằng từ nay mình là đồ bỏ đi rồi.”
Bà ta lại thở dài: “Tội ghê, mấy ngày nay nó cũng chẳng đi đâu, cứ ngồi đợi ở đây, thỉnh thoảng còn lục rác kiếm ăn.”
Phó Nhĩ Điệp không nỡ nghe thêm, lập tức ôm con chó về nhà.
Nuôi cái là gắn bó hai năm trời.
Hai năm nay, Phó Nhĩ Điệp làm họa sĩ minh họa toàn thời gian tại nhà, chó con cũng quanh quẩn bên cô suốt.
Nó rất ngoan, bình thường chẳng bao giờ sủa bậy, trừ khi có người lạ lại gần cửa. Nhưng gầm gừ với không khí thế này thì là lần đầu tiên.
Nghĩ ngợi một chút, Phó Nhĩ Điệp đi vòng quanh nhà kiểm tra xem có gì bất thường không.
Không có gì lạ cả, cũng chẳng có chuột hay gián.
“Chẳng lẽ nó bị chai dầu gội làm cho giật mình?” Phó Nhĩ Điệp cũng không chắc lắm.
Đúng lúc này, chuông điện thoại reo lên. Là Triệu Tiểu Lộ gọi đến.
“Alô?” Phó Nhĩ Điệp còn chưa kịp nói thêm câu nào thì đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng ồn ào, hỗn loạn, cùng giọng nói hổn hển, kinh hoàng của Triệu Tiểu Lộ.
“Thây ma! Bên ngoài có thây ma!!”
Phó Nhĩ Điệp theo phản xạ định bảo cô nàng bình tĩnh, nhưng cơ thể lại hành động theo bản năng, lao ngay ra ban công quan sát.
Căn hộ của cô nằm trên tầng 16, phía dưới là con đường nhánh, không phải tuyến chính nên xe cộ qua lại không nhiều. Nhưng giờ đây, chẳng hiểu vì sao, rất nhiều xe lại đổ dồn về con đường này, lao vυ't về hướng dốc như đang chạy trốn thứ gì đó.
Cô vươn người ra ngoài, cố nhìn về phía dòng xe đang trốn chạy.
Chỉ thấy một chiếc xe gặp tai nạn, giờ đây nằm bốc khói bên vệ đường.
Tim cô đập mạnh một nhịp. Phó Nhĩ Điệp chợt nhận ra, tiếng động ban nãy làm cô giật mình, căn bản không thể nào là do chai dầu gội rơi xuống được.
Đó là tiếng va chạm từ vụ tai nạn ngoài kia!
Căn hộ của cô cách âm rất tốt, cộng thêm việc đóng kín cửa bật điều hòa, nên cô không nhận ra bên ngoài ồn ào đến mức nào. Giờ mở cửa sổ ra, tiếng la hét, tiếng còi xe, tiếng kêu cứu… lập tức ập vào tai, làm đầu óc cô ong ong.
Một vụ tai nạn xe thôi, không thể gây ra cảnh tượng náo loạn như vậy.
Vậy thì… thật sự có thây ma ư?
Không, không thể nào chứ...?
“Triệu Tiểu Lộ, cậu đang ở đâu đấy!?”
Từ đầu dây bên kia truyền đến âm thanh hổn hển của một người đang chạy bán sống bán chết. Phó Nhĩ Điệp lập tức hiểu ngay — Triệu Tiểu Lộ không có thời gian để giải thích nhiều, cô ấy gọi điện trong lúc hoảng loạn thế này, chắc chắn là để cầu cứu.
Nghĩ đến chỗ làm của Triệu Tiểu Lộ, một khu công nghiệp cách nhà cô ba bến xe buýt, Phó Nhĩ Điệp đoán chắc cô ấy đã xuống xe giữa đường và đang chạy thục mạng đến đây.
Triệu Tiểu Lộ thở dốc: “Tớ... hộc... còn khoảng... nửa tiếng... tớ sẽ cố chạy nhanh nhất có thể!”
Phó Nhĩ Điệp lập tức nói: “Tớ ra đón cậu!”
“Đón cái đầu cậu! Một đứa chiến lực bằng con tép như cậu mà đòi đón tớ á!?” Triệu Tiểu Lộ tức muốn bốc khói, quát om sòm: “Cứ ngồi yên trong nhà! Khi nào tớ đến, gọi tên cậu thì mới mở cửa! Người khác gõ cửa thì đừng có dại mà mở, nhớ chưa!?”
Nói xong cúp máy luôn.
Phó Nhĩ Điệp nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, chỉ còn lại tiếng tút tút tút vang lên khô khốc. Cô lo lắng đến mức tim đập thình thịch.
Khu chung cư cô ở thuộc dạng có tỷ lệ lấp đầy cao, giờ này nhiều người vẫn chưa tan làm về nhà, nhưng số người già ở đây thì lại không ít. Ban nãy ra ngoài dạo mát chẳng thấy ai, nhưng chuyện đã bung bét thế này, kiểu gì cũng có một đống người hóng hớt kéo ra xem tình hình!
Nhất là mấy ông bà lớn tuổi, hở chút là chạy ra coi náo nhiệt. Nghe thấy tiếng xe tông cái rầm, đảm bảo ít nhiều cũng sẽ có người ra xem, mà người càng đông thì nguy cơ bị lây lan càng lớn!
Nếu thật sự có thây ma, Triệu Tiểu Lộ có thể băng qua đám người đó mà bình an đến được đây không!?