Xác Sống Đến Rồi, Tôi Nằm Nhà Chờ Chết

Chương 2.1: Không biến dị

Xác định tạm thời an toàn, Phó Nhĩ Điệp lập tức ôm lấy con chó, sờ nắn kiểm tra xem nó có bị thương không.

Con chó bị đá đau điếng, nhưng may mắn không có vết thương ngoài da. Sờ thử cũng không thấy xương sườn bị gãy, chắc là không sao.

Cô vội lấy thuốc xịt trị bầm tím ra xịt lên người nó, dù trong lòng cũng chẳng chắc thuốc này có tác dụng gì hay không.

Xử lý xong, Phó Nhĩ Điệp bật máy tính, mở camera an ninh hướng ra hành lang trước cửa nhà.

Nhờ góc quay được cài đặt chuẩn chỉnh, camera ghi lại toàn bộ cảnh ông lão thây ma nhào tới một cách hung tợn, từng chi tiết rõ ràng như phim điện ảnh.

Dù cô có tua đi tua lại bao nhiêu lần, trạng thái của lão già kia vẫn giống hệt như trong phim và tiểu thuyết về thây ma.

Dùng góc nhìn thứ ba để xem lại toàn bộ màn chạy trốn và phản kích trong chưa đầy ba mươi giây, tay Phó Nhĩ Điệp không ngừng run rẩy.

Nếu đây thật sự là thây ma, thì cô có tính là gϊếŧ người không?

Hay đây được coi là tự vệ chính đáng?

Cô lập tức lưu video vào máy tính, điện thoại và cả USB. Còn định tải lên đám mây, nhưng mạng lag kinh khủng, mãi không tải nổi.

Cô lấy điện thoại gọi ngay 110. Dù thế nào đi nữa, cứ tự thú trước đã, biết đâu được khoan hồng giảm án.

Không gọi được.

Phó Nhĩ Điệp siết chặt điện thoại, tay run bần bật, tiếp tục gọi liên tục suốt hai mươi phút.

Cuối cùng, sau bao nhiêu lần, máy cũng kết nối!

“Xin chào, tôi…”

Đầu dây bên kia là một giọng nói gấp gáp:

“Virus không xác định tấn công! Mọi người hãy ở yên trong nhà, đóng chặt cửa sổ! Tuyệt đối không để những kẻ có hành vi kỳ quái chạm vào hoặc cắn trúng! Hãy nhắc nhở nhau — rè rè… tút tút tút…”

Cuộc gọi bị ngắt.

Rõ ràng bên phía cảnh sát cũng đang hỗn loạn, họ chỉ có thể liên tục tiếp nhận cuộc gọi và cảnh báo khẩn cấp với tốc độ nhanh nhất.

Phó Nhĩ Điệp nghĩ mình có thể được xem xét là trường hợp đặc biệt, nên tạm thời thở phào.

Nhưng ngay sau đó, cô chợt nhận ra trên mặt và tay mình toàn là máu me và những mảnh mô không xác định bắn ra từ ông lão thây ma.

Cô lập tức lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.

Không chỉ có bữa tối mới ăn bị ói sạch, mà cô có cảm giác cả dạ dày cũng muốn trào ngược ra ngoài.

Từng đọc không ít tiểu thuyết về tận thế, Phó Nhĩ Điệp biết rõ những kịch bản quen thuộc: thiên tai, thây ma, con người biến chất, dị năng, tinh hạch…

Và cô cũng từng tự hỏi — nếu tận thế thực sự xảy ra, thì cô chắc chắn chỉ có con đường chết.

Không biết lái xe. Không giỏi tìm đường. Không phân biệt được thức ăn nào có thể ăn được.

Còn nấu ăn ư? Cái gọi là "nấu ăn" của cô chỉ là hâm nóng đồ ăn sẵn mua từ siêu thị, đổ thêm gia vị đóng gói, rồi ăn kèm cơm trắng.

Không có đồ ăn giao tận nhà hay siêu thị để mua sắm, Phó Nhĩ Điệp chỉ còn cách ăn cơm chiên trứng mỗi ngày, hoặc tệ hơn là cơm trắng chấm dưa muối.

Chưa kể, cô đặc biệt dễ bị cảm. Nhất là khi thời tiết đột ngột trở lạnh, cô đảm bảo kiểu gì cũng đổ bệnh.

Gặp tận thế, không cần đến thây ma gϊếŧ, cô cũng tự hành xác mình đến chết.

Trước đây, những suy nghĩ này chỉ là tưởng tượng vẩn vơ, giờ thì sắp thành hiện thực.

Cô chẳng kịp lau vết máu trên người và trước cửa, mà vội vàng sạc đầy tất cả thiết bị điện trong nhà, đổ đầy nước vào xô, nồi, chậu.

Chăn ga giường không dùng đến cũng bị cô xé thành từng mảnh, buộc thành một sợi dây dài — để lỡ đâu phải mạo hiểm leo xuống từ tầng mười sáu.

Nghĩ thì hoành tráng đấy, nhưng cô biết rõ, đây chỉ là kiểu “học sinh kém mua đầy đủ dụng cụ học tập cho yên tâm” mà thôi.

Với thể lực của mình, muốn đu dây từ tầng mười sáu xuống đất? Mơ đi!

Cô kéo lê bàn ăn nặng trịch ra chặn trước cửa, chuẩn bị sẵn sàng để khi Triệu Tiểu Lộ tới là lập tức chắn cửa lại.

Ghế sô-pha, kệ TV, thậm chí cả bồn rửa chén trong nhà vệ sinh cũng bị cô lôi ra, dựng thành rào chắn. Chỉ cần Triệu Tiểu Lộ đến, mọi thứ sẽ được phong tỏa ngay lập tức.