Tiểu Kiều Nương Nhà Thợ Săn

Chương 4

Hiện tại đã nhắc đến chuyện này, ông ta nhất định phải lấy lại cho được. Chỉ cần mang bán thì ít nhất có thể mua được mười mấy mẫu đất, như vậy thì sẽ không cần phải quá lo lắng về chuyện tiền học cho con trai nữa.

“Nếu cha đồng ý bỏ Vương Xuân Hoa thì con có thể đưa ngọc bội này cho cha, nhưng nếu không thì đừng mong có được nó.” Diệp Lan nhìn thấy vẻ tham lam trong mắt ông ta liền buông lời khinh miệt.

“Ngươi… Nghịch nữ, ngươi đang nói gì vậy hả?” Cha Diệp tức giận gào lên.

“Con nói không đúng sao? Cha đã có nữ nhân khác, còn muốn giữ kỷ niệm làm gì? Con hỏi cha, cha có còn nhớ mặt mẹ con thế nào không? Nếu cha thật sự còn chút tình cảm với bà ấy thì sao cha có thể thờ ơ, để mặc cho mẹ con bọn họ ức hϊếp con như vậy?” Diệp Lan thản nhiên nhìn thẳng vào mắt ông ta, không chút sợ hãi.

“Mẹ…” Cùng lúc đó, Diệp Mai kéo tay Vương Xuân Hoa, nhỏ giọng gọi.

Nàng ta đã đồng ý với Băng ca ca để lấy ngọc bội làm của hồi môn, sao có thể để cha Diệp lấy mất được? Nếu vậy, nàng ta còn có thể giải thích với Băng ca ca thế nào đây?

Nàng ta còn tính sẽ dùng ngọc bội để gả đi sớm, nếu không bụng nàng ta sớm muộn cũng sẽ lộ ra.

“Được lắm… Tiểu tiện nhân! Ngươi dám phá hoại tình cảm của chúng ta, hôm nay ta nhất định phải xử lý ngươi!” Vương Xuân Hoa đang suy nghĩ cách giải quyết, nghe Diệp Lan nói như vậy liền tức giận, xông lên muốn giành lại ngọc bội.

Cha Diệp vừa há miệng thấy vậy liền im lặng, không dám lên tiếng.

Diệp Lan thản nhiên đứng đó, ánh mắt lóe lên. Chờ Vương Xuân Hoa tiến lại gần, nàng khẽ nghiêng người rồi bất ngờ kéo mạnh khiến Vương Xuân Hoa loạng choạng, ngã về phía đống rơm rạ trong sân.

Bà ta sửng sốt một hồi, sau đó định phản kích lại. Diệp Mai thấy vậy cũng vội vàng chạy tới. Ngay lúc Diệp Lan định cho hai người bọn họ một trận thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài.

“Ai đó?” Cha Diệp vội vàng lên tiếng, sau đó trừng mắt nhìn Vương Xuân Hoa và Diệp Mai, ra hiệu bọn họ dừng tay.

Vương Xuân Hoa tức giận liếc nhìn Diệp Lan nhưng cuối cùng cũng ngừng lại, kéo Diệp Mai đang hậm hực đi ra.

Diệp Lan nhìn phản ứng của bọn họ, ánh mắt chợt lóe lên. Có vẻ như bọn họ vẫn quan tâm đến thanh danh, vậy là tốt rồi, chuyện sẽ dễ dàng hơn rồi.

Lúc này, cha Diệp vội vàng mở cửa ra. Vừa nhìn thấy người bên ngoài, sắc mặt ông ta lập tức cứng đờ.

Bởi vì ngoài cửa không chỉ có vị hôn phu Trần Băng của Diệp Lan và cha của hắn mà còn có Dương Chí Cương, ân nhân cứu mạng của Diệp Lan cùng với mẹ và chị dâu của Dương Chí Cương.

Xung quanh còn có rất nhiều người hiếu kỳ đứng vây xem. Lúc này ánh mắt của họ đều đổ dồn vào trong sân làm cha Diệp chỉ muốn tìm một chỗ để chui xuống.

“Diệp lão đệ, hay là chúng ta vào trong rồi nói chuyện?” Sắc mặt cha Trần âm trầm, lạnh lùng lên tiếng.

“Trần lão ca, Trần Băng vào nhà đi.” Cha Diệp vội vàng tránh sang một bên rồi trả lời.