Tiểu Kiều Nương Nhà Thợ Săn

Chương 3

Nhìn xung quanh một lượt, nàng phát hiện đây chỉ là một ngôi nhà nông thôn đơn sơ được xây bằng gạch bùn. Nhìn ba người ở đây rồi lại nhìn lại mình, tất cả đều mang áo quần cổ trang mà nàng chỉ nhìn thấy trong mấy bộ phim trên TV, cộng thêm những gì đã xảy ra, cuối cùng Diệp Lan cũng có thể khẳng định.

Nàng thật sự còn sống, chỉ là thay đổi thân thể và hoàn cảnh mà thôi.

“Ta bảo ngươi quỳ xuống, có nghe hay không?” Cha Diệp thấy nàng chẳng buồn nhìn mình thì càng tức giận hơn, lại tiến lên hai bước quát lớn.

Diệp Lan vừa định mở miệng phản bác thì đột nhiên Diệp Mai từ trong phòng lao ra, khóc nức nở chạy đến trước mặt cha Diệp nói: “Hu hu… Cha, cha phải dạy dỗ tỷ tỷ đi, cha xem tỷ ấy đánh con đây này.”

Nói xong, nàng ta còn ngoảnh đầu lại liếc nhìn Diệp Lan, vẻ mặt đầy kɧıêυ ҡɧí©ɧ.

“Đúng thế lão gia, ngay cả ta mà nàng cũng đánh. Ngươi không thể mặc kệ được.” Vương Xuân Hoa theo sau cũng chen vào, phụ họa thêm.

Bà ta liếc nhìn Diệp Lan, ánh mắt đầy ác ý, nghĩ thầm trong lòng: Để xem ngươi còn có thể vênh váo nữa được không.

Cha Diệp nhớ lại cảnh Diệp Lan vừa rồi điên cuồng đánh Vương Xuân Hoa, lửa giận trong lòng lại bùng lên, ông ta hét lớn: “Nghiệt nữ, ngươi dám đánh cả mẹ mình à, còn không quỳ xuống ngay!”

Diệp Lan ngẩng đầu nhìn ông ta rồi bình tĩnh hỏi: “Con chỉ muốn hỏi một câu thôi, con có phải là con gái của cha không?”

“Nếu ngươi không phải là con gái ta thì ai chịu bỏ tiền bỏ công ra nuôi ngươi lớn hả?” Cha Diệp tức giận đáp.

“Vậy vì sao hai mẹ con bọn họ cứ luôn ức hϊếp con mà cha lại không quan tâm? Hơn nữa, cha chưa hề hỏi nguyên do mà đã vội vàng kết luận rằng con sai.” Diệp Lan thản nhiên nói rồi quay sang liếc nhìn Diệp Mai, chỉ tay vào cổ mình và tiếp lời: “Thấy chưa, đây chính là lý do con đánh nàng ta. Nàng ta suýt chút nữa đã bóp chết con, chẳng lẽ con cứ để yên để nàng ta bóp chết mình được?”

Cha Diệp nhìn thấy vết dấu tay hằn rõ trên cổ Diệp Lan, một lúc lâu không biết nói gì cho phải.

Nhưng Diệp Mai lại lập tức gào lên: “Ngươi vu oan cho ta, ta chỉ muốn lấy cái ngọc bội của ngươi thôi mà.”

“Thật buồn cười! Rõ ràng ngọc bội đó là mẹ ta để lại cho ta, sao ta có thể đưa cho ngươi được?” Diệp Lan cười khẩy nói.

“Ngươi nói không đúng rồi. Ngươi là con gái của Diệp gia, vậy nên đương nhiên vật kia cũng là của Diệp gia, chúng ta muốn làm gì thì làm!” Vương Xuân Hoa tham lam nói.

“Đúng vậy, ngươi giao ngọc bội ra đi. Đó là di vật duy nhất mà mẹ ngươi để lại, ta muốn giữ làm kỷ niệm.” Cha Diệp nghe vậy cũng nhớ lại chiếc ngọc bội kia.

Theo ước lượng của ông ta, tuy rằng chiếc ngọc bội kia không phải là hàng thượng phẩm nhưng ít ra cũng bán được cả trăm lượng bạc. Trước kia, vì nể mặt Điền thị, ông ta đã nhiều lần muốn lấy nhưng đều bị bà ấy khéo léo tìm cớ từ chối nên ông ta dần quên mất chuyện này.