Sau khi hai cha con bọn họ bước vào, cha Diệp liền đóng cửa lại nhưng mẹ Dương đứng ngoài thấy vậy vội vàng chặn cửa lại gọi: “Còn có chúng ta nữa.”
Cha Diệp vừa mở miệng định từ chối nhưng cha Trần lại lên tiếng trước: “Vừa lúc cùng nhau vào đi.”
Cha Diệp thấy vậy, mặt đen như đít nồi, mời bọn họ vào rồi “rầm” một tiếng, cánh cửa đóng sầm lại.
Tiếng xì xào bàn tán ở bên ngoài vẫn vang lên không ngừng nhưng giờ phút này ông ta chẳng mảy may quan tâm, không thèm đi quản.
Diệp Lan vừa nhìn thấy Trần Băng lập tức nheo mắt lại. Chính tên này là người yêu đương vụиɠ ŧяộʍ với Diệp Mai, lại bị nguyên chủ vô tình phát hiện. Sau đó, chính hắn đã cấu kết với Diệp Mai cùng đẩy nguyên chủ xuống sườn núi.
Tên này trông có vẻ thư sinh nho nhã nhưng lại thực sự phù hợp với hình tượng một tên vô lại.
Ngay lúc đó, Diệp Lan đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt sắc bén, nàng giật mình quay đầu lại, liền nhìn thấy một nam nhân chống hai cây gậy, ánh mắt đầy áy náy nhìn nàng.
Nhưng vì trí nhớ của nàng chưa đầy đủ nên nàng hoàn toàn không biết hắn là ai, cũng không hiểu vì sao hắn lại nhìn mình với ánh mắt như vậy.
“Hừ.” Cha Trần hừ lạnh một tiếng rồi theo cha Diệp bước vào trong nhà.
Diệp Lan hoàn hồn, vội vàng nhìn về phía ông ta. Nàng thấy rõ sự khinh miệt và chán ghét trong mắt ông ta cùng với ánh mắt đầy vẻ chán ghét của Trần Băng.
Ngay tức khắc Diệp Lan hiểu ra mục đích chuyến đi này của bọn họ.
Nàng nghĩ thầm trong lòng, thật đúng là nóng vội muốn đẩy nàng ra ngoài, nhưng mà, đừng có nghĩ rằng mọi chuyện dễ dàng như vậy.
“Dương tẩu tử tới rồi, mau ngồi xuống đi. Chuyện của Diệp Lan, các ngươi đã bàn bạc thế nào rồi?” Vương Xuân Hoa nhìn thấy mẹ Dương liền vội vàng bước tới hỏi thăm nhiệt tình.
“Chuyện của chúng ta không vội, ngươi cứ giải quyết chuyện kia trước đi đã.” Mẹ Dương quay đầu nhìn cha con Trần gia rồi nói.
“Các ngươi có ý gì?” Diệp Lan thấy bọn họ nói vòng nói vo, lại còn liên quan đến mình, nàng nhìn bọn họ mấy lượt rồi hỏi.
“Có ý gì à? Ngày hôm qua Dương Chí Cương cõng ngươi về nhà. Mà khi đó quần áo ngươi không chỉnh tề, ngươi không gả cho hắn thì muốn gả cho ai?” Vẻ mặt Diệp Mai đắc ý, tràn đầy vẻ vui sướиɠ khi thấy người gặp họa.
“Đúng vậy, Trần gia chúng ta nhất định sẽ không cần một người con dâu không rõ ràng như thế này.” Cha Trần lạnh lùng lên tiếng.
“Trần thúc, xin ngươi chú ý lời nói. Ta nhấn mạnh một lần nữa, ta chỉ là đưa Diệp Lan về nhà mà thôi. Các ngươi muốn từ hôn là chuyện của các ngươi, nhưng đừng có đổ hết mọi sai lầm lên đầu một nữ nhân như thế. Chẳng lẽ các ngươi muốn thấy nàng bị thú dữ ăn thịt mới cảm thấy thoải mái sao?” Dương Chí Cương tức giận quát, mặt đỏ bừng.
Sau đó, hắn lại nhìn Diệp Lan với ánh mắt đầy áy náy.
Hắn không ngờ rằng mình chỉ là tốt bụng cứu nàng mà lại mang đến cho nàng nhiều phiền toái như vậy.