Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chú Của Bạn Trai Cũ

Chương 4: Ở nhờ

Ngụy Vân Đình vừa dứt lời đã nghe thấy tiếng thở phào từ phía cậu, hắn tò mò quay đầu nhìn cậu. “Có chuyện gì sao?”

Khương Thời Nghi nhìn thấy ánh mắt kia thì rụt người lại, vội vàng giải thích. “Chuyện kết hôn này có hơi gấp, nhưng tôi là người thích ổn định, vậy nên tôi mong rằng cuộc hôn nhân này không phải trò đùa.”

Lúc này Ngụy Vân Đình trực tiếp quay cả người sang. “Trông tôi giống đùa giỡn lắm sao?”

“Vậy tôi hi vọng anh sẽ làm đúng nghĩa vụ trong hôn nhân.” Khương Thời Nghi né đi ánh mắt như dao nhọn của hắn, nhìn lên tệp văn kiện kia.

“Tôi nói cho em biết mấy điều, sống chung, ngủ chung, ăn chung, chuyện gì chúng ta cũng phải làm cùng nhau, đặc biệt là nghĩa vụ chồng chồng.” Ngụy Vân Đình nhìn cậu chằm chằm, đưa tay vuốt lên má cậu một cái. “Em nhớ lấy.”

“Cái đó không cần cũng được.” Khương Thời Nghi cảm thấy hình như mình đã bước sai đường.

Ngụy Vân Đình cảm thấy mình đã thất thố, hắn nuốt một ngụm nước bọt, sau đó mới nói thêm. “Gửi lịch học của em cho tôi, tôi sẽ sắp xếp thời gian đến cục dân chính với em.”

Khương Thời Nghi cũng không nghĩ nhiều, gửi sang cho hắn mấy thời khóa biểu. “Còn thời gian ra mắt gia đình thì sao?”

Ngụy Vân Đình dường như cũng định hỏi tới. “Em muốn đăng kí xong rồi đi hay ngược lại.”

“Tôi sao cũng được, tiện là được.” Khương Thời Nghi hơi lùi lại phía sau, đột nhiên không hiểu vì sao mình lại ngốc đến vậy.

“Tôi đưa em về.” Ngụy Vân Đình nhìn thời gian thấy đã trễ, ngỏ lời đưa cậu về.

“Tôi phải thu dọn đồ đạc nữa, anh đi trước đi.” Khương Thời Nghi liếc mắt tìm đồ trong phòng, nhưng nhìn tới nhìn lui vẫn không thấy đồ của mình đâu thì hơi nghi ngoặc.

“Tôi cho người dọn rồi, ở ngoài phòng khách.” Ngụy Vân Đình hất cằm về phía vali trong phòng khách. “Đi thôi.”

Ngụy Vân Đình đưa cậu về thẳng nhà chính, Khương Thời Nghi có ngỏ ý mời hắn vào uống nước nhưng vì bận nên Ngụy Vân Đình đã từ chối, trước khi đi hắn còn nói mấy câu.

“Em vào trong đi, đừng để bị cảm, gửi lời hỏi thăm của tôi đến hai bác.”

“Ừm, anh đi cẩn thận.” Khương Thời Nghi nhìn theo chiếc xe đã rời đi, lại nghe thấy tiếng bước chân phía sau lưng mình, cậu cảm thấy mình toang thật rồi.

Vừa xoay người đã thấy anh cả ôm một chú mèo lông dài đi đến, con mèo trên tay anh còn nhìn chằm chằm cậu kêu mấy tiếng.

“Tôi hôm qua đi đâu sao lại không về?” Vừa lên tiếng anh đã hỏi một tràng, còn đánh giá cậu từ trên xuống dưới. “Thư kí của anh bảo em bị cắm sừng? Vậy tối hôm qua em đi với ai?”

“Em sắp dẫn người về ra mắt, anh đừng cằn nhằn nữa.” Khương Thời Nghi gãi đầu ấp úng. “Đến lúc đó anh sẽ biết mà.”

“Em lớn rồi nhỉ?” Khương Thời Hạo đã nhớ chiếc xe đen kia là của ai, anh nhướng mày hỏi thẳng. “Ngụy Vân Đình, có đúng không?”

Khương Thời Nghi chỉ cảm thấy đầu mình lạnh toát, cắn cắn khóe môi không lên tiếng. Nào ngờ được anh cậu không trách nữa, anh nheo mắt nhìn cậu.

“Từ giờ đến lúc đó chuẩn bị cho tốt lí do đi, anh không bao che nổi em đâu.”

Ăn xong cơm tối với gia đình, Khương Thời Nghi đem theo đồ trở về kí túc xá. Trước kia cậu cùng Ngụy Gia An ở cùng một phòng kí túc xá, nhưng vì có nhà ở ngoài nên bình thường cũng chẳng thấy mặt hắn ở trong khuôn viên kí túc đâu.

Khương Thời Nghi gặp được quản lí kí túc, xin được chuyển sang một phòng kí túc khác thì nhận được câu xanh rờn.

“Ồ, cậu nói sớm hơn một chút là được, hết phòng rồi.” Dì quản lí vừa xem lại bảng danh sách vừa thông báo. “Cũng không còn phòng nào lẻ người cả, học kì sau cậu quay lại được không?”

Khương Thời Nghi không còn cách nào khác đành gọi cho bố mẹ, vậy mà không ai nghe máy. Nghĩ đến bạn thân phải ở chung phòng trọ với bạn trai, nghĩ tới mấy người bạn không thân lắm, lại nghĩ đến mấy khách sạn tồi tàn gần trường kia. Cuối cùng vẫn là gọi cho Ngụy Vân Đình xin ở nhờ một đêm.

Cậu vừa gọi không lâu hắn đã bắt máy, chất giọng trầm ấm ấy truyền từ phía bên kia điện thoại sang. Hắn khẽ hỏi.

“Alo? Có chuyện gì sao.”

“Nhà tôi xa trường quá, không biết anh có nơi nào gần trường cho tôi ở nhờ được không?”

“Em ra cổng trường đợi tôi một lát.”

Khương Thời Nghi nghe thấy mấy tiếng động từ phía hắn, có vẻ hắn vẫn đang làm việc. “Hay là tôi đến chỗ anh, anh đang bận mà.”

Một loạt tiếng động ấy dừng lại, Khương Thời Nghi lại nghe thấy hắn bảo thư kí đến đón cậu đi. Hơn mười phút sau, một chiếc xe dừng lại trước mặt cậu, cửa sổ xe mở ra, một người đàn ông ra hiệu cho cậu vào xe.

Vừa lên xe Khương Thời Nghi đã quan sát người đàn ông kia một lát, lễ phép chào hỏi rồi không nói gì thêm. Quãng đường đến công ty Ngụy Vân Đình thật sự rất gần, chẳng mấy chốc xe đã dừng lại trước cổng, Trần Kiệt đưa chìa khóa xe cho bảo vệ rồi cùng cậu đi vào phía trong.

“Đợi tôi một lát.” Trần Kiệt nói rồi tiến về phía bàn lễ tân

Mấy cô gái ở bàn tiếp tân nhìn thấy thư kí Trần thì vội chào hỏi mấy câu, liếc mắt thấy anh dừng trước quầy thì hơi nghi hoặc.

“Anh Trần có việc gì sao?” Một cô gái đã lên tiếng trước.

“Không có việc gì, lần sau cậu ấy đến thì trực tiếp cho vào trong.” Nói rồi anh chỉ vào Khương Thời Nghi ở gần đó. “Chồng tương lai của sếp đấy.”

Mấy cô gái vội vàng nhìn sang, lại cau mày hỏi thư kí Trần. “Không phải sếp có bạch nguyệt quang rồi sao?”

“Đó là chuyện của mấy cô sao?” Thư kí Trần khó chịu nói.

“À, xin lỗi, vậy tên cậu ấy là gì?” Cô gái lúng túng cúi đầu xuống xin lỗi anh.

“Khương Thời Nghi, ghi chú vào.” Trần Kiệt nói rồi bước về phía Khương Thời Nghi đang đứng đợi, cùng cậu vào thang máy chuyên dụng rồi lên trên.

“Là người đó của sếp sao?”

“Đầu tôi muốn nổ tung rồi đây.”

________

Đến trước văn phòng của Ngụy Vân Đình, cậu giơ tay gõ cửa mấy tiếng. Nghe được tiếng cho phép rồi Khương Thời Nghi mới vào trong.

Nhìn thấy Ngụy Vân Đình vẫn đang làm việc, cậu chỉ nhỏ giọng chào hỏi rồi lặng lẽ đến ghế sofa ngồi xuống.

Hắn vẫn đang làm dở mấy bản kế hoạch quan trọng, thấy cậu đến cũng không vội ngẩng đầu lên.

“Đợi tôi một lát.” Ngụy Vân Đình tăng nhanh tốc độ đánh máy, giữa lông mày còn nhíu chặt hơn.

Khương Thời Nghi không lên tiếng mà cứ quan sát hắn làm việc, nhìn hai hàng lông mày nhíu chặt, đến bờ môi mỏng đang mím lại, lại nhìn vào sống mũi cao kia. Cứ nhìn hắn như vậy một lát đến khi Ngụy Vân Đình làm xong việc, Khương Thời Nghi mới nhận ra bản thân mình hơi thất thố.

Ngụy Vân Đình đứng dậy khỏi ghế đi lại gần cậu, hắn ngồi xuống ghế sofa rồi nhẹ nhàng hỏi. “Sao lại đến trường? Không phải sinh viên đại học tụi em đều là thứ 2 mới đến sao?”

Khương Thời Nghi nhướng mày nhìn hắn. “Sao anh biết?”

Động tác của hắn khựng lại, mỉm cười nhìn về phía Khương Thời Nghi.

Cậu lúc này mới nhớ ra, tuy lớn tuổi nhưng người ta cũng từng là sinh viên đại học. Khương Thời Nghi không nói gì nữa, đợi Ngụy Vân Đình lên tiếng.

Quả nhiên không đợi cậu xấu hổ quá lâu, Ngụy Vân Đình đã nói thêm. “Hôm nay tôi không về nhà được, em ngủ trong phòng có được không?”

“Vậy lát nữa anh ngủ ở đâu? Có bất tiện không?” Khương Thời Nghi lo lắng hỏi.

Ngụy Vân Đình đã dự định thức tới sáng cũng không biết nói gì thêm.