Đám Đồ Đệ Của Ta Có Thân Phận Không Tầm Thường

Chương 5: Thỏ con

May mà những thứ mấy đi đó chỉ là một phần nhỏ tài sản của Giang gia, mà chính bản thân hắn cũng không đi ra ngoài nhiều nên người trong nhà cũng để mặc không quan tâm.

Theo thời gian, đám người trong thành nhớ rõ Nhị công tử Giang gia "tốt bụng” này. Mỗi lần gặp chuyện gì khó xử mà đυ.ng phải hắn thì họ luôn có thể nhận chút điều tốt từ hắn.

"Nhìn thấy con sói đáng thương, Đông Quách tiên sinh không đành lòng bèn dốc hết túi ra để con soi chui vào…”

Bi kịch của Giang Nguyệt Hàn, hoặc là nói nguyên nhân cái chết của hắn bắt nguồn từ việc hắn nhất thời rũ lòng thương cứu nữ chính đang bị thương nặng.

Lúc đó, nữ chính mới bị yêu ma hại người nhà không lâu, một mình chạy nạn vào thành.

Yêu ma kia tên là Phệ Tâm, hồn thể yêu ma, có thể gọi là quỷ, có thể ẩn nấp trong cơ thể con người, khống chế tâm trí và hình dạng con người, thích ăn linh hồn.

Nữ chính gặp họa lớn, trong lòng không yên, nàng ta cũng không biết Phệ Tâm ma kia ẩn núp trong cơ thể mình, lặng yên xâm nhập vào thành.

"Sau khi thợ săn rời đi, Đông Quách tiên sinh thả sói ra. Không ngờ sói lại kêu gào nói với Đông Quách tiên sinh: Bây giờ ta rất đói, ngươi hãy làm một chuyện tốt, để ta ăn ngươi đi!”

"Ôi!” Nhị Nha hét lên một tiếng, vẻ mặt hơi sợ hãi.

Thâmt Linh cười an ủi: "Đừng sợ nhé, chỉ là chuyện xưa mà thôi.”

Sau đó, nàng tiếp tục kể: "Lúc này, có một lão nông đi ngang qua…”

Giang Nguyệt Hàn có lòng tốt, không chỉ đưa nữ chính đi chữa bệnh mua thuốc còn cân nhắc đến chuyện nàng ta không có nơi để về, nên đã để nàng ta ở Giang gia.

Đêm hôm đó, Phệ Tâm ma khống chế nữ chính xách đao gϊếŧ người, từ trên xuống dưới hơn mấy trăm người Giang gia đều phải bỏ mạng.

"Lão nông nói với Đông Quách tiên sinh: ‘Ngươi nhân từ với sói, quả là hồ đồ rồi.’ Dứt lời ông ấy vung cuốc lên đánh chết sói.”

"Nhị Nha! Phải về rồi!”

Hà thẩm cất bước vào cửa, hơi cao giọng gọi.

"Vâng ạ!” Nhị Nha vừa đáp vừa nhảy xuống khỏi sạp, chạy tung tăng tới trước mặt Hà thẩm.

"Nương, nương, Nhị Nha ngoan ngoãn nghe lời, sói mà nương với Thẩm tỷ tỷ nói đừng tới được không? Nhị Nhị muốn có thỏ con, thỏ con!”

Biểu cảm của Hà thẩm cứng lại trong giây lát, nàng ấy cười khổ nhìn Thẩm Linh.

“Cô nương, ngươi nhìn này…”

Thẩm Linh không nhịn được bật cười, nàng đặt cây kéo trong tay sang một bên, nói: "Nhị Nha nhớ phải nghe lời cha nương, nếu không Thẩm tỷ tỷ sẽ để sói đi tìm muội…”