Đám Đồ Đệ Của Ta Có Thân Phận Không Tầm Thường

Chương 4: Sói

Không đúng.

Trên thế giới này người trùng tên nhiều như vậy, không thể nào nàng cứ tùy tiện đυ.ng phải Giang Nguyệt Hàn như thế được, đây là Giang Nguyệt Hàn trong cốt truyện mà!

Với lại, cốt truyện chủ yếu ở Ô quốc, cách Đại Ân quốc nàng đang ở xa… Như vậy mà.

Nhân vật trong cốt truyện này, còn có thể "vèo” một cái nhảy từ Ô quốc sang Đại Ân quốc hả?

Không thể nào, không thể nào!

"Cô nương?”

Giang Nguyệt Hàn nghi ngờ nhìn nàng.

Thẩm Linh hoàn hồn, dần dần bình tĩnh lại.

"Không có gì, chỉ là ngươi cùng tên với người mà ta quen biết nên hơi kinh ngạc thôi.”

Giang Nguyệt Hàn giật mình, khẽ gật đầu.

Hắn lập tức liếc mắt nhìn ra ngoài cửa hàng một cái.

"À thì… Không biết ta có thể mượn chỗ của cô nương để nghỉ ngơi một lát không?”

Thẩm Linh giơ tay làm động tác mời.

"Công tử cứ tự nhiên.”

Quán trà nhỏ này vốn là nơi cho người ta nghỉ chân, ai cũng có thể đến.

Giang Nguyệt Hàn khẽ ừ, ngượng ngùng mỉm cười, hắn kéo một cái ghế qua, tùy ý ngồi xuống.

Sau đó nhìn ra ngoài cửa, ngẩn người suy nghĩ.

Tuy Thẩm Linh thấy hơi kỳ quái nhưng cuối cùng nàng cũng không nói gì, dù sao cũng không quen.

Nàng ngoái nhìn, xoa nhẹ đầu của Nhị Nha.

"Nào, tiểu nha đầu, hôm nay tỷ tỷ kể cho muội nghe chuyện về… Đông Quách tiên sinh và sói.”

"Sói?” Nhị Nha ngước khuôn mặt nhỏ lên: "Là sói mà mẫu thân nói nếu Nhị Nha không ngoan sẽ bắt Nhị Nha đi sao?”

"Đúng rồi, chính là con sói đó.”

Nhị Nha lập tức rụt cổ một cái.

"Nhị Nha nhất định sẽ ngoan ngoãn!”

"Được rồi, Nhị Nha ngoan nhất.” Thẩm Linh cười nhéo mặt của tiểu nha đầu, sau đó nàng đặt quạt tròn trong tay lên quầy sau lưng, cầm một tờ giấy đỏ và một cây kéo.

Khi tờ giấy đỏ được gấp lại, cây kéo cắt xuống, câu chuyện xưa cũng chầm chậm được hé lộ.

“Ngày xửa ngày xưa, có một Đông Quách tiên sinh tốt bụng. Một ngày nọ, ông đang cưỡi lừa và mang theo một túi sách đi ra ngoài, một con sói chạy tới trước mặt ông, cầu xin nói: Tiên sinh…”

Mặc dù Giang Nguyệt Hàn này không phải là Giang Nguyệt Hàn kia nhưng Thẩm Linh vẫn không khỏi nghĩ đến cốt truyện mình đã từng đọc.

"Giang Nguyệt Hàn”, một tiểu công tử nhà giàu, cẩm y ngọc thực, được người nhà nâng niu lớn lên, thế là được nuôi nấng thành người đơn thuần và tốt bụng.

Gần như mỗi lần đi ra ngoài hắn đều mang đủ ngân lượng, nhưng lúc về nhà lại chẳng còn một xu nào.

Hắn không dùng mà đưa cho những kẻ ăn mày lang thang trên đường.