Em Cho Anh Một Nửa Sinh Mệnh!

Chương 2

"Mẹ tìm được một công việc cho con rồi." Mẹ Lâm nói: "Thủy Thủy, mẹ thực sự không nghĩ ra cách nào khác. Nếu không chữa trị sớm, em con sẽ không qua khỏi. Gia đình đó rất giàu, cũng sẽ không để con phải chịu đói…"

Lâm Miểu chớp mắt, không hoảng hốt nữa: "Đi làm có phải sẽ có tiền không ạ? Có tiền là có thể chữa được bệnh rồi, mẹ đừng lo."

Trưởng thôn ở bên cạnh đưa cho mẹ Lâm một xấp tiền: "Cô cũng đừng khóc nữa, đây đâu phải chuyện xấu, trong thôn có biết bao người muốn đưa con mình qua đó."

Mẹ Lâm nhận tiền, nước mắt rơi lã chã, nói với trưởng thôn và đại sư: "Tôi nói chuyện với con gái vài câu, được không?"

Hai người kia gật đầu, sau đó ra ngoài.

Lâm Miểu ghét đi học. Đi học không những không kiếm được tiền, mà còn tốn tiền. Các bé gái trong làng đều đi học vài năm sau đó đi làm công, chỉ có mình bé là bị mẹ bắt đi học ở trên trấn, ngày nào cũng phải leo núi. Ở lớp, bé ngồi bàn cuối, xung quanh toàn là con trai. Ban đầu, bọn chúng còn hay kéo tóc tết của bé, không cho bé ra ngoài, sau đó, bé cắt tóc ngắn, bọn chúng lại cười nhạo bé. Cho nên, bé chẳng muốn đi học chút nào.

Trong gian nhà bên trong, mẹ Lâm nhét vào túi áo của Lâm Miểu mấy tờ tiền: "Cái này để dành, không được tiêu lung tung. Mẹ thực sự rất xin lỗi con."

Lâm Miểu lau nước mắt cho mẹ Lâm: “Mẹ, mẹ đừng khóc, con đi làm rồi, là có thể kiếm tiền mà.”

“Thủy Thủy, mẹ nói với con một chuyện.” Mẹ Lâm lau nước mắt, nghiêm túc nói: “Con đến nhà người ta rồi, nhất định không được gây họa. Nếu có người đánh con, con đừng cố chấp bướng bỉnh, phải xin tha, biết chưa?”

Lâm Miểu không hiểu, nhưng mẹ đã khóc rồi, nên bé liền vội vàng gật đầu.

“Con phải ngoan ngoãn, đến Tết, mẹ sẽ đến đón con. Đón con về nhà.” Mẹ Lâm ngồi xổm xuống đất, ôm lấy Lâm Miểu, khóc nức nở.

Lúc này, người mặc đạo bào màu vàng đến gõ cửa: “Không phải đã nói rồi sao, sẽ không chịu khổ, còn tốt hơn ở đây rất nhiều. Được rồi, chúng ta phải đi thôi.”

Mẹ Lâm lại sửa soạn cặp sách, ngồi xổm xuống đeo lên cho Lâm Miểu: “Nhất định phải tranh thủ thời gian đọc sách, con gái phải học hành, biết chưa?”

Lâm Miểu bị không khí ly biệt lây nhiễm, dù bé không muốn đọc sách nhưng vẫn gật đầu.

Sau đó Lâm Miểu bị đại sư kia nắm tay, dẫn ra ngoài.

Trong lúc đi qua các nhà khác trong thôn, có mấy bạn nhỏ bưng bát, thò đầu ra, ngạc nhiên nhìn Lâm Miểu đi cùng người lạ, liền hỏi bé: “Thủy Thủy, cậu đi đâu vậy?”

Lâm Miểu học theo dáng vẻ của người lớn trong thôn mỗi khi đi làm xa, tay đặt lên quai cặp, còn nhún nhún lên, nghiêm túc nói: “Các bạn, phải học hành cho tốt, mình đi làm đây. Tết mình sẽ về, đến lúc đó sẽ mang kẹo cho các bạn.”

Người lớn trong thôn đều đi làm xa, đến Tết mới về, còn mang kẹo cho đám nhỏ trong làng.

Cho nên, mọi người đều rất thích Tết, không chỉ có quần áo mới để mặc, trong nhà có đồ ngon, sang nhà khác cũng có các loại kẹo, các bé gái đặc biệt thích so sánh kẹo nào ngon hơn.

Cho nên, Lâm Miểu lại nói thêm một câu: “Đến lúc đó sẽ mang loại kẹo ngon nhất về cho các cậu.”

Mấy cô bạn nhỏ nhìn Lâm Miểu đều vô cùng ngưỡng mộ.

Vốn dĩ Lâm Miểu là một đứa nhỏ vô tư, trong suy nghĩ của bé, bé là đứa nhỏ đã từng thấy nhìn thế giới bên ngoài, nên không sợ gì cả. Dù sao trong thôn có biết bao nhiêu đứa nhỏ, chỉ có mình bé là đi học tiểu học ở trấn trên. Người lớn trong thôn nói bé rất giỏi, còn giỏi hơn cả con trai, dần dần, bé cũng tự cảm thấy như vậy.