Buổi sáng sớm trong thôn núi, sương mù dày đặc, sương đêm ướt đẫm, từ trong núi vang lên tiếng của mấy đứa trẻ.
"Thủy Thủy, bệnh của em trai cậu đã đỡ chút nào chưa?"
Cô bé đang bới lá khô, nhặt nấm lên trả lời: "Không biết nữa, ba mình vẫn chưa gọi điện về."
"Vậy sau này cậu còn lên trấn học nữa không?" Một cô bé khác hỏi.
Lâm Miểu nói: "Mình đã nói với mẹ rồi, không đi nữa. Lên trấn học tốn rất nhiều tiền, mình muốn ở lại thôn học cùng với các cậu, như vậy cũng không phải đi xa như thế nữa."
"Tốt quá rồi! Sau này chúng ta học cùng lớp nha!"
Mấy cô bé càng nói càng hào hứng.
Sau khi nhặt nấm xong, Lâm Miểu cùng các bạn của mình từ trên núi trở về, quần ống thấp ống cao bị ướt một đoạn lớn, trên lưng còn cõng một bó củi khô. Bó củi được đặt ngang trên cái gùi nhỏ, dùng một sợi dây leo xanh buộc lại, cố định vào cái gùi. Bên trong gùi là đầy ắp các loại nấm: màu đen là nấm lửa, màu trắng là nấm vôi, màu vàng là nấm thông, cho thêm chút ớt rồi xào, sẽ cực kỳ đưa cơm.
Sáng nay Lâm Miểu chưa ăn sáng đã đi ra ngoài, nên bây giờ bé rất đói, trong đầu toàn nghĩ đến món nấm xào ớt đã từng ăn. Lúc đó, cơm nóng trộn với nấm xào, mỗi miếng vừa cay nồng, vừa thơm mùi nấm thông, còn có vị ngọt của cơm trắng…
Còn hai loại nấm còn lại, nhà cô không thích ăn. Mang về nấu chín, ngày mai đem ra chợ bán. Người trên trấn rất thích những thứ sản vật trong núi, không hề kén chọn, giá ba tệ rưỡi một cân. Nấm vốn dĩ khá nặng, sau khi nấu chín lại càng nặng, có thể bán được không ít tiền.
Năm nay trời mưa không nhiều, nhưng nắng tốt, nấm trong núi mọc đầy rẫy, dưới lá khô, từng cụm từng cụm. Hôm qua Lâm Miểu vừa nhặt một gùi đầy, hôm nay lại được một gùi nữa. Tựa như trong một đêm, núi rừng không ngừng bận rộn nuôi lớn nấm.
Trong lòng Lâm Miểu tràn đầy động lực.
"Thủy Thủy!" Từ xa xa, mẹ Lâm Miểu gọi bé.
"Con đến đây! Đến đây!" Lâm Miểu chào tạm biệt các bạn, cõng bó củi chạy về phía mẹ.
"Con chạy chậm thôi!" Mẹ Lâm vừa nói vừa lấy cái gùi nhỏ của bé xuống, đặt sang một bên.
Lúc này, Lâm Miểu mới để ý trong sân nhà mình còn có một người lạ.
Mẹ Lâm sửa sang lại tóc cho Lâm Miểu: "Lát nữa, khi vào trong, bọn họ hỏi gì con trả lời nấy, biết chưa?"
Mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính trên trán, sau khi chỉnh lại, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Miểu trông vẫn có chút ngộ nghĩnh buồn cười. Nhưng Lâm Miểu không để ý điều đó, bé vẫn đang thắc mắc lời mẹ vừa nói, ai hỏi? Hỏi cái gì?
Sau đó, Lâm Miểu đã bị mẹ Lâm dắt vào trong.
"Đây là con gái tôi, Lâm Miểu, sinh ngày 29 tháng 2." Mẹ Lâm có chút căng thẳng nói: "Năm nay tám tuổi, sức khỏe rất tốt, chưa từng ốm đau. Thủy Thủy, chào đại sư đi."
Lâm Miểu ngoan ngoãn nghe lời: "Xin chào đại sư."
Lâm Miểu nhìn chằm chằm người đàn ông mặc đạo bào màu vàng, trên đầu đội một cái mũ vuông cũng màu vàng. Đây là lần đầu tiên Lâm Miểu gặp một người như thế này.
Sau đó, Lâm Miểu nghe thấy đối phương lên tiếng, giọng nói chút the thé: "Chính là cô bé này, thu xếp một chút, đi với tôi."
Lâm Miểu không hiểu bọn họ đang nói gì, chỉ quay lại nhìn mẹ Lâm: "Mẹ, đi đâu ạ?"
Mẹ Lâm Miểu quỳ xuống, đôi mắt đã rưng rưng: "Thủy Thủy, mẹ rất xin lỗi con."
Lâm Miểu có chút hoảng, vội lau nước mắt cho mẹ: "Sao vậy ạ?"