Trong khuê phòng.
Khương Dung ngồi trước gương, ngắm nhìn chính mình trong bộ phượng quan hà bí. Đôi mắt sáng ngời, xinh đẹp như hoa, quả thực là dáng vẻ của thiếu nữ vừa đến tuổi cập kê. Nàng hơi ngẩn người.
Nàng thực sự đã trở lại mười năm trước rồi sao?
Có phải ông trời thương xót nàng không?
“Dung nhi, sao con lại trở về đây?” Nhị thúc mẫu Thường thị đẩy cửa bước vào, vẻ mặt phức tạp.
Bà ta không thể ngờ rằng cách một lớp khăn voan đỏ mà Tạ Lăng Hi vẫn phát hiện ra người không đúng.
Vừa thấy không phải là Khương Dung, y liền đùng đùng sát khí bỏ đi mất.
Dẫu vậy, Thường thị cũng không hoảng loạn, dù sao Bắc Vương phủ cũng không thể để thiên hạ biết thế tử phi bỏ trốn ngay trong ngày đại hôn được.
Hôm nay nhất định phải đưa Khương Uyển vào phủ trước, hoàn thành mối hôn sự này.
Sau đó tìm một cái cớ như ‘nhầm lẫn trong lúc đón dâu’, vậy là là có thể danh chính ngôn thuận biến thế tử phi từ Khương Dung thành Khương Uyển.
Dù thế tử tức giận bỏ đi, nhưng Bắc Vương phủ chắc chắn sẽ phái người tới thay y sắp xếp cục diện.
Thế là Khương Uyển vẫn tiếp tục mặc hỉ phục đóng giả Khương Dung ngồi đợi.
Nhưng không ngờ…
Tạ Lăng Hi đã quay lại, hơn nữa còn dẫn theo Khương Dung.
Nhìn thấy Thường thị, Khương Dung khẽ thở dài: “Thúc mẫu, bọn con bị Tạ Lăng Hi bắt được ngoài thành. Ngoại trừ cùng hắn trở về ra thì con còn làm gì được nữa chứ? Mong thúc mẫu thứ lỗi, con không thể không nói rằng mình không hề bỏ trốn, cũng hoàn toàn không hay biết gì về chuyện thay đổi tân nương…”
“Nếu không nhỡ thế tử nổi giận, đánh chết con thì phải làm sao?”
Lời của Khương Dung khiến Thường thị nghẹn lại, vội vàng hỏi: “Vậy có phải thế tử sẽ trách tội chúng ta không?”
“Thúc mẫu yên tâm, Dung nhi tất nhiên sẽ bảo vệ mọi người. Dung nhi bị hắn bắt về, lòng đã chết lặng, đáng lẽ nên tự kết liễu cho rồi. Nhưng nghĩ đến ơn dưỡng dục của thúc phụ thúc mẫu, Dung nhi vẫn muốn chăm sóc hai người đến già, hương khói thờ phụng hai người, sao có thể đi trước hai người được…” Viền mắt Khương Dung đỏ hoe, nước mắt rưng rưng trực trào.
Thường thị nghe mà tức cái l*иg ngực. Nói toàn lời hay ý đẹp, nhưng nghe nó cứ không đúng thế nào ấy?
“Con đừng đau lòng, ngày tháng còn dài, con và Văn Uyên vẫn còn cơ hội…” Thường thị giả bộ an ủi, nhưng trong lòng thì cười lạnh.
Cứ cho là hôm nay ngươi vào được Bắc Vương phủ thì đã sao? Ngươi cũng chỉ còn sống được một tháng nữa thôi!
Nếu như có thể để Uyển Uyển gả thay thì tốt rồi, vậy thì Khương gia có thể dựa hơi Bắc Vương phủ.
Nhưng giờ chuyện đã đến nước này, ngoài cửa toàn là người của Tạ Lăng Hi, bà ta cũng chẳng thể nào đưa con gái mình lên kiệu hoa được nữa…
Chỉ có thể lấy lùi làm tiến.
“Dung nhi, một mình con gả vào Bắc Vương phủ, thúc mẫu thực sự không yên tâm. Nghênh Xuân là đại nha hoàn của con, cùng con lớn lên bên nhau, lại được con tin tưởng nhất, chi bằng để nó làm nha hoàn bồi giá của con, nâng nó lên làm thϊếp, sau này cũng có thể giúp đỡ cho con!” Thường thị tỏ vẻ hết lòng lo nghĩ cho Khương Dung.
Khương Dung liếc nhìn Nghênh Xuân đang đứng sau lưng chải tóc cho nàng, khẽ mỉm cười: “Được thôi, vẫn là thúc mẫu suy nghĩ chu toàn.”
Thường thị cố tình đến thăm dò tin tức, sau đó tùy theo tình hình mà đưa ra đối sách có lợi nhất, bà ta lại giả vờ quan tâm hỏi han Khương Dung vài câu rồi rời đi.
Khương Dung biết rất rõ bà ta đang toan tính gì.
Chắc chắn bà ta đang nghĩ rằng, nàng chẳng sống được bao lâu nữa, nếu không nhanh chóng để lại một thϊếp thất thì bọn họ sẽ không còn cơ hội bám vào cây đại thụ Bắc Vương phủ nữa.
Khương Dung không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu nhìn vào cổ tay mình, ở đó có một chấm đỏ nhỏ như nốt chu sa.
Đó là dấu vết của độc Hoàng Tuyền lưu lại.
Kiếp trước, Tạ Lăng Hi từng nói với nàng rằng, độc Hoàng Tuyền là một loại kỳ độc phải dùng liên tục suốt một tháng mới trúng phải, chỉ có người của Khương gia mới làm được điều này.
Lúc đó, nàng một chữ cũng không tin.
Trong mắt Khương Dung, Tạ Lăng Hi chẳng qua chỉ là một tên ác bá ỷ thế hϊếp người, ngang ngược cướp nàng về làm vợ, nàng sao có thể tin y mà không tin gia đình của mình chứ?
Kiếp trước có lẽ y đã biết nàng trúng độc vào khoảng thời gian này, đoán được Khương gia là một hang sói, cũng đã biết được bộ mặt thật của Thẩm Văn Uyên.
Thế nên y cưới nàng về, bất chấp tất cả tìm thuốc cứu mạng nàng.
Chỉ là Khương Dung khi ấy chưa từng tin y dù chỉ một câu.
Người đời đều biết, thế tử Bắc Vương phủ tuổi trẻ phong lưu, cậy quyền cậy thế, cưỡng ép Khương nhị tiểu thư về làm vợ, chia rẽ đôi kim ngọc lương duyên.
Nhưng chẳng ai biết rằng, y làm vậy chỉ để cứu người con gái mà y yêu thương nhất.
“Ta hy vọng nàng sống thật tốt.” Lời y nói dường như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Khương Dung bất giác siết chặt nắm tay giấu dưới lớp tay áo.
Kiếp này, nàng sẽ không phụ lòng Tạ Lăng Hi nữa…
“Nghênh Xuân, những năm qua ngươi vất vả rồi. Ta đưa ngươi đến Bắc Vương phủ, ngươi có bằng lòng không?” Khương Dung thoạt nhìn như vô tình hỏi.
Nghênh Xuân vội vàng khom người hành lễ: “Chỉ cần là chuyện tiểu thư căn dặn, tiểu thư đi đâu, nô tỳ sẽ theo đó!”
Khương Dung khẽ cong môi cười.
Trước lúc chết nàng mới biết, độc Hoàng Tuyền mà nàng trúng phải chính là do nha hoàn nàng tin tưởng nhất này tự tay hạ, mỗi ngày một bát canh sâm, chính tay Nghênh Xuân đút cho nàng uống.
Những nha hoàn bên cạnh nàng đều là người của Thường thị sắp xếp, Nghênh Xuân chính là tai mắt của Thường thị dùng để giám sát và khống chế nàng.
Ở Khương gia, ngay cả một nha hoàn nàng cũng khó có thể xử lý.
Nhưng vào Bắc Vương phủ rồi, Thường thị đến cả cơ hội thu dọn xác cho ngươi cũng chẳng có.