Tạ Lăng Hi vừa xoay người xuống ngựa liền bị một tiểu cô nương mặc đồ trắng đâm thẳng vào l*иg ngực.
Người trong lòng vừa thơm vừa mềm.
“Phu quân, ta sợ!” Giọng nói mềm mại của Khương Dung cất lên, mang theo chút uất ức, như thể nàng sợ hãi đến cực điểm, vòng tay ôm chặt lấy y.
Toàn thân Tạ Lăng Hi bỗng dưng cứng đờ. Sau khi Thái hậu hạ chỉ ban hôn, Khương Dung từng gửi cho y một lá thư ‘đe doạ’.
Trong thư chỉ có đúng một câu: “Ngươi dám cưới ta, ta dám ở goá. Không phải ngươi chết, thì là ta chết.”
Khương Dung ghét y đến mức nào, y hiểu rất rõ. Tính khí nàng thanh cao như thế nào, y càng rõ hơn.
Giờ nàng mà chạy về phía sơn tặc, y cũng chẳng cảm thấy lạ.
Nàng vậy mà lại gọi y là phu quân?
Tạ Lăng Hi vô cùng kinh ngạc, tiếng ‘phu quân’ kia khiến thần chí của y trở nên mơ hồ.
Tạ Lăng Hi khôi phục lại tinh thần, y đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Văn Uyên toàn thân be bét máu đang nằm trên mặt đất.
Chỉ dựa vào mấy cú đá của Khương Dung, đám sơn tặc vặt vãnh kia chẳng xứng làm đối thủ của nàng.
Sợ ư? Đám sơn tặc kia nên sợ mới phải.
Nhưng Tạ Lăng Hi cũng không vạch trần nàng. Y hơi nghiêng đầu, thản nhiên ra lệnh cho thuộc hạ phía sau:
“Gϊếŧ đi.”
“Tuân lệnh!”
Đám thị vệ của Bắc Vương phủ vốn là những binh sĩ tinh nhuệ. Họ lao vào đám sơn tặc tựa như cắt rau, chỉ trong chớp mắt đã hạ gục toàn bộ.
Chỉ còn lại Thẩm Văn Uyên đang trọng thương nằm trên đất, hoảng hốt hét lớn:
“Cha ta là Thái phó, các ngươi đừng lại đây!”
“Khương Dung, nàng bỏ trốn cùng hắn, sao lại thành ra thế này?” Tạ Lăng Hi cau mày, cười như không cười, không thể nhìn ra là đang vui hay đang giận.
Khương Dung đang vùi khuôn mặt nhỏ nhắn trong l*иg ngực y lập tức ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ hoe: “Phu quân sao có thể bôi nhọ sự trong sạch của ta như vậy? Ta không hề bỏ trốn cùng hắn!”
“Khương nhị tiểu thư, đường muội gả thay người đã khai nhận rồi, người vẫn còn nguỵ biện ư?” Kinh Trập - người đứng đầu đám thị vệ lên tiếng.
Không sai, nàng còn có một đường muội từng thay mình xuất giá, Khương Uyển.
Cha mẹ của Khương Dung mất sớm, nàng được nhị thúc mẫu nuôi lớn, coi nhị thúc phụ và nhị thúc mẫu như cha mẹ mình, tình cảm tỉ muội giữa nàng và Khương Uyển cũng vô cùng sâu sắc.
Sau khi Thái hậu ban hôn, nhị thúc mẫu và Khương Uyển đã tìm đến Khương Dung.
“Dung nhi, chúng ta đều biết con và Văn Uyên hai người tâm đầu ý hợp, thế nhưng tên thế tử ăn chơi trác táng kia lại chia rẽ uyên ương, hủy hoại cuộc đời của hai đứa. Thúc mẫu thực sự không nỡ nhìn cảnh đó, ta và Uyển Uyển đã bàn bạc xong rồi, để nó thay con lên kiệu hoa, con cùng Văn Uyên đi đi!” Nhị thúc mẫu khuyên nhủ.
Khương Dung không kìm nén nổi nỗi xúc động:“Nhưng tên thế tử kia chẳng phải người tử tế gì, nếu Uyển Uyển gả cho hắn, chẳng phải sẽ hủy hoại cả đời muội ấy sao? Con không thể để Uyển Uyển thay mình chịu khổ!”
“Nhị tỷ, tỷ yên tâm đi. Muội có cách đối phó với loại ăn chơi trác táng như hắn. Muội gả qua đó chắc chắn sẽ làm tốt vai trò thế tử phi, còn nếu tỷ gả qua đó nhất định sẽ bị hắn bắt nạt, đây chính là kế sách vẹn cả đôi đường. Nhị tỷ mau cùng tỷ phu bỏ trốn đi!” Khương Uyển nhẹ nhàng an ủi.
Khương Dung bỏ trốn của năm ấy tưởng rằng mình có người tỷ muội thân thiết nhất, có tình lang yêu mình nhất, nàng cho rằng mình là người hạnh phúc nhất thế gian này.
Kết quả từ đầu tới cuối nàng chỉ là một quân cờ. Nàng bị họ lợi dụng suốt cả một đời, cuối cùng họ còn dùng nàng để hại chết Tạ Lăng Hi.
Những người này, nàng sẽ không tha cho bất kì một ai!
“Phu quân, ta không biết gì cả. Tối qua sau khi ta đi ngủ, lúc tỉnh dậy thì đã ở đây rồi. Phu quân nhà ta là người tài năng xuất chúng, Thẩm Văn Uyên đến cả một ngón tay của chàng cũng không sánh bằng, làm sao ta có thể bỏ trốn cùng hắn được?” Khương Dung kiên quyết phủ nhận, phủi sạch mọi thứ:
“Hắn bắt cóc ta, ta đang liều mạng chống cự, may mà phu quân đến kịp, Dung Nhi sợ lắm…”
Ánh mắt Tạ Lăng Hi hướng xuống, liếc về phía Thẩm Văn Uyên đang nằm sống dở chết dở trên mặt đất.
Rốt cuộc là ai đang liều mạng chống cự? Hử?
“Thế nên ý nàng là chuyện gả thay hôm nay không liên quan gì đến nàng?” Tạ Lăng Hi nhìn Khương Dung.
Khương Dung ngoan ngoãn gật đầu: “Đương nhiên rồi! Phu phân tốt như thế này, ta làm sao nỡ nhường cho người khác chứ. Chỉ có thế trách phu quân ngọc thụ lâm phong, anh minh thần võ, khí vũ hiên ngang, khiến muội muội ta mê mẩn đến nỗi nhất thời hồ đồ, làm ra chuyện sai trái này…”
Kinh Trập và những thị vệ khác không thể nghe nổi nữa.
Ai mà không biết Thế tử của Bắc Vương phủ là kẻ ăn chơi trác táng số một kinh thành, chưa từng làm được một việc gì tốt, Khương nhị tiểu thư sao có thể khen thành tâm thành ý vậy chứ?
Lông mày của Tạ Lăng Hi giật giật, con ngươi đen láy nhìn Khương Dung chằm chằm, như thể đang nhìn một người xa lạ.
Khương Dung trong mạng lưới tình báo của y không phải người như thế này.
Rốt cuộc là thuộc hạ của y đần độn, hay là do nữ tử này che giấu quá giỏi?
Nhưng ánh mắt dò xét rất nhanh đã biến mất, thay vào đó là dáng vẻ không mấy nghiêm túc, không ai có thể nhìn thấu y đang nghĩ gì.
“Vẫn mong thế tử khoan dung độ lượng, đừng tính toán với Khương gia. Giờ đưa ta về trước đã rồi chúng ta bái đường thành thân có được không?” Nói rồi, tiểu cô nương nhẹ nàng nắm lấy tay áo của y lắc qua lắc lại.
Làm nũng.
Phu quân, chúng ta quay về thàng thân có được không?