Cô Vợ Thần Côn: Ông Xã Tà Ác, Thu Phục Anh!

Chương 4: Ông đây là nam đó!

Không!

Cô đã có thể thoát được tay của ba tên khốn kia thì cũng nhất định có thể thoát được khỏi tay tên biếи ŧɦái này.

Hít sâu một hơi, Bạch Tịch thừa cơ lúc người nọ rời môi cô chuyển xuống hôn cổ, dùng sức tát một cái lên mặt của anh.

Tức khắc, trong phòng vang lên một tiếng "chát".

"Đồ biếи ŧɦái, ông đây là nam đó, anh nhìn cho rõ ràng đi, ông đây là nam đó!”

Giọng của Bạch Tịch cũng hung hăng và thô thiển hơn, cô trợn trừng mắt nhìn người đó, nửa gương mặt đẹp trai bị cô tát đã hơi đỏ lên.

Tự nhiên cô lại cảm thấy hơi chột dạ, nhưng lại nghĩ đến vừa nãy anh ta đã sàm sỡ mình, cô lập tức kiên định hơn hẳn.

Hừ, không đánh nát mặt anh ta là đã hời cho anh ta lắm rồi.

“Anh là cái đồ biếи ŧɦái, động tình cũng phải nhìn cho rõ đối tượng chứ! Ông đây là đàn ông đó, đàn ông!”

Tướng mạo của người này không giống kiểu đồng tính luyến ái như ba người kia, vầng trán đầy đặn, ngũ quan lập thể đoan chính, toàn thân quý khí bức người, lại có sát khí mãnh liệt, tuyệt đối không phải mệnh cách của người bình thường.

Hơn nữa mặt anh ta ửng đỏ, cứ như mất hết thần trí, đυ.ng cái là động dục, điển hình là trúng xuân dược rồi.

Loại tình huống này cô dám đánh cược, nếu để anh ta biết mình là con gái, tuyệt đối sẽ bị "ăn" sạch sẽ.

Dù sao tóc của cô là kiểu siêu ngắn, quần áo cũng là đồ nam, thêm vừa rồi cô tự bảo vệ mình, tay đặt trước ngực cố ý để không bị tiếp xúc gần với anh ta, có lẽ... Anh ta không phát hiện cô là con gái đâu.

Nhờ cái tát của Bạch Tịch mà anh ta cũng tính táo hơn một chút. Khi nhìn thấy người mà mình đang đè lên lại là một "cậu thanh niên" còn khá trẻ, những cảm xúc đang sôi trào trong cơ thể anh cũng như bị đóng băng lại vậy, mà ngay cả chỗ nào đó cũng lập tức ủ rũ xuống...

Anh nhìn vào môi Bạch Tịch, nhớ lại vừa nãy mình còn hôn "cậu ta", trong mắt anh lập tức nồng đậm sát khí.

Bị ánh mắt tràn ngập sát khí này của anh quét qua, Bạch Tịch cả kinh toát mồ hôi lạnh, cô hiểu, người đàn ông trước mắt này càng nguy hiểm hơn so với ba tên gay khi nãy.

Có vẻ như anh ta đã nghe thấy lời cô rồi, nhưng cũng không có nghĩa là anh ta sẽ không đột nhiên mất đi lý trí nữa, cho nên.

“Biếи ŧɦái, đi chết đi!”

Co gối, Bạch Tịch dùng cái chân còn lại không bị thương của mình thụi gối vào chỗ hiểm của anh ta.

Nhưng tốc độ phản ứng của anh ta lại nhanh hơn cô tưởng tượng, cơ hồ là cô vừa mới có động tác, anh ta đã lật người, tránh được cô.

Mà điều này cũng đúng là mục đích của Bạch Tịch, anh ta lật người, đồng thời cô cũng lật người rồi nhanh chóng chạy xuống giường, sau đó nhanh chóng cầm lấy điện thoại bàn để trên tủ đầu giường, nện mạnh vào đầu anh ta.

Anh ta không kịp đề phòng, bị đánh trúng đầu, lập tức bị ngã xuống nền.

Bạch Tịch thấy vậy, cầm gạt tàn đang định đánh tiếp thì hơi dừng lại.

Không phải chứ, mới đánh thế mà đã ngất rồi à?

Yếu như vậy sao?

Bạch Tịch ngồi xổm ngay tại chỗ nhìn người đàn ông nằm ngất trên mặt thảm cách đó không xa cả một phút đồng hồ, mới lê cái chân đau của mình nhích lại gần anh.

Nhìn người đàn ông đã hôn mê, Bạch Tịch còn đá đá mấy cái, thấy anh vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, tâm trạng đang căng thẳng mới buông lỏng được một chút.

“Hứ, mặt thì như công tử cao lãnh không vướng bụi trần thế đó, mà động tình lên cũng chả khác gì súc sinh, ngay cả nam nữ cũng phân không rõ! Đồ biếи ŧɦái!”

Bạch Tịch vừa phỉ nhổ xong, nhìn xuống, người đàn ông vốn đang nhắm chặt hai mắt bỗng mở mắt ra, một giây sau, cổ của cô đã bị tay anh bóp chặt.

“Cậu muốn chết!”