Cô Vợ Thần Côn: Ông Xã Tà Ác, Thu Phục Anh!

Chương 3: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa

Bạch Tịch cố gắng vật lộn, lê cái chân trái đang vô cùng đau đớn chật vật trốn ra khỏi phòng, cắn răng chạy về phía thang máy của khách sạn.

Đến trước thang máy, cô vội vàng bấm nút, chỗ cô là tầng bảy, mà hai cái thang máy của khách sạn một cái đang ở tầng hai mươi, một cái khác thì đang ở tầng ba đi lên.

Nhìn con số chầm chậm nhảy lên trên bảng thông báo của thang máy, Bạch Tịch thầm kêu trong lòng: "Nhanh chút, nhanh lên đi."

Dù cô đã đánh ba người kia bị thương rồi thừa cơ chạy đi, nhưng rất nhanh bọn họ sẽ đuổi theo đến.

Quả nhiên, thang máy còn chưa đến, tiếng bước chân và tiếng mắng đã vang lên từ đằng sau, càng lúc càng gần.

Bạch Tịch biến sắc, nhưng may mà ông trời vẫn còn thương cô, chỉ nghe thang máy ting một tiếng, vừa thang máy mở ra, cô cũng mặc kệ là thang máy đang đi lên, trực tiếp xông vào, nhấn phím đóng cửa lại.

Ngay trước khi cửa thang máy đóng lại, cô nhìn thấy bọn họ đã hổn hển chạy đến ngoài cửa, sau đó, cô giơ ngón giữa lên với bọn họ.

Chỉ cần vào được thang máy, cô tùy tiện đi đến tầng nào đều có thể chạy thoát được khỏi mấy người kia.

Đúng lúc Bạch Tịch đang ăn mừng vì đào thoát được một kiếp, đột nhiên cảm thấy bả vai trầm xuống, một giây sau cả người đã bị một lực mạnh mẽ kéo lại phía sau, đυ.ng vào tường thang máy.

Ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy một đôi mắt lạnh như băng mà lại có vài tia đỏ hằn lên.

Bạch Tịch lập tức hoảng hốt, “Anh...”

Nhưng cô mới nói một lên tiếng, đã bị người đàn ông ở trước mặt đưa tay lên bịt miệng, Bạch Tịch mở to hai mắt, theo bản năng giơ tay lên vùng vẫy, “Ưʍ...... thả... ra...”

Giọng nói của cô trong không gian nhỏ hẹp của thang máy lại càng giống như đổ thêm dầu vào lửa, người đàn ông này dường như đang cố gắng kiềm chế, nhẫn nhịn thứ gì đó, vừa nghe được giọng của cô thì gương mặt lạnh lùng lại càng đỏ bừng lên.

Trong đồng tử của Bạch Tịch phản chiếu một gương mặt rất đẹp, đẹp đến mức có chút khó tin, nhưng thực tế trong đôi mắt ẩn nhẫn lại khát máu của anh đang lóe lên sự nguy hiểm vô tận, tưởng chừng như một giây sau có thể nuốt chửng cô luôn vậy.

Lập tức, người đàn ông đầu vùi đầu vào cổ cô, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ cô, môi của anh bắt đầu dùng sức hôn lên làn da mong manh của Bạch Tịch.

Người này, rất không bình thường.

Cổ bị cắn vừa đau lại vừa ngứa, cái chân cũng đau, mặt Bạch Tịch đen lại như bị sét.

Định mệnh! Cô đúng là điển hình của đen đủi đến cực hạn mà, mới tránh được vỏ dưa lại đυ.ng phải vỏ dừa!

Thang máy nhanh chóng đi lên, rất nhanh lên đến tầng trên cùng, ting một tiếng, cửa mở ra.

Bạch Tịch muốn thừa cơ đẩy người đàn ông đang đè trên người mình ra khỏi thang máy, lại chỉ tiếc là lúc trước cô dùng hết sức đối phó với ba tên khốn kia nên đã rất mệt, lúc này bị người này xách lên như cách con gà con đi ra khỏi thang máy.

“Đồ biếи ŧɦái, nhanh thả tôi ra! Nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đó!”

Bạch Tịch vừa nói to vừa không ngừng vùng vẫy, nhưng cũng chẳng có hiệu quả gì.

Cô trợn tròn mắt nhìn anh đi đến trước một gian phòng, quẹt thẻ, mở cửa, rồi trợn tròn mắt nhìn chính mình bị anh xách vào phòng, đóng cửa lại, cắt đứt tất cả con đường để chạy trốn của cô.

Cô bị ném mạnh lên cái giường lớn trong phòng, trong lúc cô đang hoa mắt chóng mắt, thì cơ thể lực lưỡng của anh đè lên, rồi bị hôn môi...

Bạch Tịch mở to hai mắt, hơi thở đang xâm lược của anh tràn ngập tất cả giác quan của cô, sau đó cô cắn mạnh một cái, tức khắc, trong miệng hai người nồng đậm mùi máu tươi.

Dù vậy, người kia vẫn không có ý buông cô ra, ngược lại còn giống như càng bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơn, không ngừng nuốt lấy tất cả mọi thứ trong miệng cô.

Lúc này trong đầu Bạch Tịch chỉ có một suy nghĩ, chẳng lẽ cô hôm nay cô chạy không thoát vận mệnh bị chà đạp sao?