Tên: Matsuda Jinpei
Tuổi: 22
Trận doanh: Phe đỏ
Thân phận: Học viên lớp Onizuka của Học viện Cảnh sát / Hình như là bạn cùng lớp của bạn?
Đánh giá: Có vẻ có tài năng về cơ khí, lý do vào học viện cảnh sát hơi kỳ lạ… Tùy tiện chọc tức anh ta là ăn đòn đấy!
NPC khởi đầu sao? Natsuki thầm nghĩ, rồi gọi bảng thông tin của mình lên. Xung quanh lập tức chuyển thành đen trắng và đóng băng lại. Người chơi quen thuộc với cảnh này chỉ đứng dậy vung tay vung chân cho đỡ mỏi.
Tên: Akae Natsuki
Tuổi: 20
Trận doanh: Phe ■
Thân phận: Học viên lớp Onizuka của Học viện Cảnh sát / Học tập khiến bạn vui vẻ
Cấp độ: Lv.1 / Gà mờ chính là bạn
Thể lực: 55/100
Danh tiếng: Vô danh tiểu tốt
Danh hiệu: Chưa mở khóa
Thành tựu: Chưa mở khóa
Kỹ năng: Chưa mở khóa
Xem ra nghề cảnh sát đã ghép cho cậu thân phận bắt đầu từ học viện cảnh sát. Chơi kiểu dưỡng thành từ đầu thế này cũng hay đấy chứ…
Akae Natsuki – một người chơi có thói quen chăm chỉ lấp đầy mọi chỉ số trên bảng thông tin
– khá hài lòng với dữ liệu ban đầu của mình. Dù vừa đăng nhập, cậu đã bị hệ thống đặt vào chế độ sinh hoạt, khiến trò chơi không hiển thị các chỉ số cụ thể như sức tấn công, nhưng điều này lại tiện cho việc nuôi dưỡng nhân vật từ đầu. Thân phận học viên cảnh sát cũng rất phù hợp với kế hoạch phát triển nghề nghiệp tương lai của cậu.
Cậu ngáp một cái, trượt sang trang tiếp theo để xem nhiệm vụ.
[Yêu cầu thông quan: Giúp một trận doanh giành chiến thắng hoàn toàn.]
[Nhiệm vụ chính: Hãy được phe ■ công nhận!]
[Tít – Phát hiện người chơi sở hữu nghề nghiệp ẩn, đang phân bổ lại trận doanh…]
Natsuki: “?”
[Vui lòng tự mình khám phá.]
Cậu đưa tay lau mặt: “Độ tự do ở mấy chỗ kỳ cục thế này cũng quá cao rồi đấy!”
Kiềm chế cơn xúc động muốn khiếu nại, Natsuki bắt đầu động não. Là một người chỉ mất hai tuần để thống trị bảng xếp hạng các tựa game online, giải mã đối với cậu chẳng phải vấn đề. Phân tích trận doanh rõ ràng thế này sao có thể làm khó được cậu chứ?
Thế là Natsuki nghiêm túc nhấp vào ô trận doanh bị che mờ của mình, tự tin điền vào “Phe đỏ”.
Nghề cảnh sát mà, đương nhiên là nhân sự của phe đỏ rồi. Hơn nữa, thông thường game sẽ đặt người chơi cạnh một NPC khởi đầu an toàn ngay từ đầu. Natsuki liếc nhìn về phía trước không xa. Trong thế giới đen trắng, cái tên Matsuda Jinpei phát sáng màu xanh, bên dưới rõ ràng ghi mấy chữ không hề bị che giấu:
[Trận doanh: Phe đỏ]
Dù mấy suy đoán này không đúng đi nữa, tên cậu bắt đầu bằng “Aka” (赤 – đỏ), sao có thể không thuộc phe đỏ được chứ?
Hài lòng với kết quả, Natsuki cố tình bỏ qua quá trình suy luận. Cậu vốn không thích phí sức óc, nên nhanh chóng gạt vấn đề này sang một bên.
Cậu quyết định trước tiên sẽ chào hỏi vị “bạn cùng lớp” Matsuda mà mình chưa quen biết.
“Cảm ơn cậu đã gọi tôi dậy, Matsuda.” Ngay khi tắt bảng thông tin, Akae Natsuki thử lên tiếng với âm lượng bình thường, hướng về phía người vừa bắt đầu di chuyển trở lại phía trước. Nhưng cậu đã đánh giá thấp độ ồn của môi trường. Matsuda Jinpei chỉ nghe loáng thoáng có ai đó gọi tên mình, chưa kịp quay lại thì đã bị người ở cửa kéo đi.
“Đi thôi, Jinpei, sao cậu lại ở cuối vậy?” Nụ cười dịu dàng đặc biệt thu hút phái nữ trên khuôn mặt người bạn thân vẫn chưa tan. Matsuda Jinpei nổi cả da gà, khó chịu rùng mình hai cái.
“Tớ không phải người cuối cùng đâu, còn một tên vừa tỉnh ngủ kìa.” Anh nhún vai, quên luôn chuyện có người gọi mình, đút tay vào túi rồi sải bước vượt qua Hagiwara Kenji.
“…?” Hagiwara Kenji – một trong những người tổ chức buổi gặp gỡ – nghiêm túc nghĩ ngợi một lúc. “Trong buổi gặp gỡ này có người ngủ suốt, mà tớ lại không hề phát hiện ra sao?”
“Hagi, còn đi không đấy?”
“Đến ngay đây, đừng gấp thế chứ.”
Thôi kệ, mặc kệ vậy.
Akae Natsuki – người thực sự bị bỏ lại cuối cùng – cũng không để tâm lắm. Trong thời đại game thực tế ảo thống trị, những NPC có độ tự do cao như vậy hành động và nói năng khó đoán là chuyện bình thường.