Sở Hoàng cảm thấy bản thân đang có một giấc mơ kỳ quái, ở trong giấc mơ, hắn là tam thiếu gia Sở gia ở Lam Tinh, Lam Tinh là một tinh cầu mà dị thú hoành hành khắp nơi, mọi người dựa vào việc thức tỉnh dị năng để chống lại dị thú, từ nhỏ tam thiếu gia đã thức tỉnh dị năng hệ Mộc, 18 tuổi liền trở thành Dược Tề Sư nổi tiếng, nghiên cứu, chế tạo các loại dược tề có thể tăng cường dị năng, đối phó dị thú, ở tuổi 25 thì gia nhập viện nghiên cứu Lam Tinh, trở thành thiên tài Dược Tề Sư trẻ tuổi nhất, Sở gia ban đầu chỉ là tiểu gia tộc, liền nhảy lên trở thành tứ đại gia tộc đứng đầu Lam Tinh.
Theo lý thuyết, nhân tài giống như tam thiếu gia hẳn là gia tộc rất hãnh diện, nhận được hậu đãi của gia tộc, nhưng mà sự thật thì lại khác, người gia tộc bên ngoài kính trọng tam thiếu gia, sau lưng lại ghen ghét tam thiếu gia, hèn hạ tam thiếu gia, bởi vậy sau khi Sở gia an ổn ngồi trên tứ đại gia tộc đứng đầu, tam thiếu gia liền bị người gia tộc ám toán, trở thành người chết chỉ còn một hơi tàn.
Mọi thứ trong giấc mơ đều rất chân thật, chân thật đến mức khiến Sở Hoàng cảm thấy căn bản không phải một giấc mộng, mà là tự mình hắn trải qua tất cả mọi chuyện, nhưng mà, hắn lại nhớ rõ, hắn là trưởng lão của Vân Thiên Tông ở Huyền Vũ đại lục, là Võ Thần trẻ tuổi nhất của cả cái đại lục, căn bản không phải tam thiếu gia chó má gì đó.
Cảm thấy cái loại giấc mơ này của mình quá buồn cười, thế nhưng trong lúc Sở Hoàng ngủ mơ cười ha hả thì người canh giữ ở mép giường lại rất sợ hãi.
Sở Mặc nghe thấy Sở Hoàng điên cuồng cười như một tên điên, sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, chạy nhanh đến duỗi tay đè lên bờ vai của hắn, hô lớn: “A Hoàng, ngươi làm sao vậy? Ngươi có phải gặp ác mộng không? A Hoàng, ngươi đừng làm ta sợ, ngươi mau tỉnh lại……”
Sở Hoàng nhanh chóng thanh tỉnh, mở mắt ra, đối diện trước mặt hắn là một gương mặt xa lạ mà quen thuộc, nghi hoặc mà buột miệng thốt ra, “Ngươi là ai? Tại sao lại ở trong động phủ của ta?”
Vừa mới dứt lời, Sở Hoàng liền cảm thấy không thích hợp, ngẩng đầu nhìn nhìn, phát hiện nơi này không phải động phủ của hắn mà là một cái phòng mà hắn thấy ở trong mộng , hắn lặng im trong vài giây, bỗng nhiên kinh ngạc mà mở to hai mắt, chẳng lẽ vừa mới những cái đó không phải giấc mơ? Mà là ký ức ùa vào trong đầu hắn?
Nghe được hắn nói, Sở Mặc đại kinh thất sắc, vội vàng bắt lấy cánh tay của hắn, vội vàng nói: “A Hoàng, ngươi làm sao vậy? Ta là Sở Mặc, là tức phụ của ngươi, ngươi đừng làm ta sợ…”
Sắc mặt Sở Mặc khẩn trương mà nắm chặt cánh tay Sở Hoàng, trên mặt biểu tình nhìn như là sắp khóc tới nơi, hắn đã tưởng tượng ra rất nhiều tình huống khi Sở Hoàng tỉnh lại, nhưng lại duy nhất không nghĩ tới trường hợp Sở Hoàng vừa tỉnh sẽ không nhận ra hắn, không nhận ra cái gì. Trong lòng Sở Mặc mọi thứ đều rối tung hết lên, A Hoàng bị hại trở thành người chết mười mấy năm, thật vất vả lắm mới tỉnh lại, thế vậy mà đem y cùng gia đình quên hết, chuyện này rốt cuộc là sao?
Sở Hoàng nhìn dáng vẻ vội vã mà lại hoảng sợ của Sở Mặc, chỉ cảm thấy đầu có chút đau, giống như có người lấy châm ấn vào huyệt Thái Dương của hắn, hắn thở một cách nặng nề, cảm giác được một phần ký ức không thuộc về hắn đang sinh sôi nảy nở vào hắn đại não, không ngừng kí©ɧ ŧɧí©ɧ thần kinh của hắn, đầu hắn đau muốn nứt ra, thống khổ mà ôm đầu mình.
A, hắn nghĩ tới, nam nhân mà hắn cảm thấy quen thuộc nhưng lại xa lạ là đứa trẻ mà gia gia của nguyên chủ nhặt về, trở thành đại ca của nguyên chủ thế nhưng bây giờ người này cũng là tức phụ của nguyên chủ. Ý thức được việc này, sắc mặt Sở Hoàng trắng bạch, ông trời ơi, thời điểm hắn ở Vân Thiên Tông, bởi vì vấn đề về thân thể nên tu luyện không dễ dàng, vì để có thể sớm ngày tu luyện thành Võ Thần, đừng nói là đạo lữ, đến tay nhỏ của nữ tu bình thường hắn còn chưa từng sờ qua, đi đến nơi này, thế vậy mà lại có tức phụ… Không được, hắn cần bình tĩnh lại.
Sở Mặc bị dáng vẻ của hắn mà dọa sợ, đôi tay y run rẩy ấn vào bả vai Sở Hoàng, khẩn trương nói: “A Hoàng, A Hoàng, ngươi làm sao vậy? Ngươi đừng làm ta sợ…”
Bắt lấy bàn tay trên vai, thon dài mà có lực, có thể cảm giác được nó đang run rẩy, Sở Hoàng ngẩng đầu nhìn Sở Mặc, trước mắt hắn là vẻ mặt nôn nóng cùng bất an, sự sợ hãi của y không chút nào che giấu, hắn không hiểu được cách ai ủi y, hắn chỉ có thể nhìn đến nửa ngày cũng không nói lời nào, mà nghĩ lại mới nhớ y là tức phụ của thân thể này, lại xấu hổ không biết theo ai.
“A Hoàng.” Sở Mặc cẩn thận mở miệng, y thật sự rất lo lắng cho Sở Hoàng, từ sau khi Sở Hoàng và Hiên Nhi lần lượt xảy ra chuyện, gia đình này liền dựa và một mình y chống đỡ, nhưng y chỉ là một dị năng giả hệ không gian bị phế, hoàn toàn không tìm được việc làm nào tốt cả, hơn nữa người Sở gia ác ý chèn ép, mấy năm nay y thật sự sống rất vất vả, cho nên khi Sở Hoàng có thể tỉnh lại, y thật sự rất vui mừng, dù Sở Hoàng không còn dị năng, nhưng ít nhất y còn có người bên cạnh, cùng hắn thương lượng mọi chuyện, mọi gánh nặng trong lòng y cũng sẽ được giảm bớt. Nếu chuyện gì Sở Hoàng cũng không nhớ rõ, có lẽ y thật sự sẽ sụp đổ mất.
Sở Hoàng không biết nên đối mặt với Sở Mặc như thế nào, đành phải đối mặt với hắn nói: “Đại ca, đầu của ta có chút đau, muốn ngủ một lát, ngươi có thể đi ra ngoài trước được không?”