DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 39: 3 ngày cuối cùng

529 từ

Cánh cổng khép kín, nhưng ngọc bội của Lý Phàm đang rung lên mạnh mẽ, như thể nó muốn nói với cậu rằng đã đến lúc mở ra.

Ngọc Lan đứng sau lưng cậu, giọng bà run run: "Đó là nó. Ta chưa bao giờ vượt qua được cánh cổng này. Nhưng ngươi—ngươi có tín vật. Hãy mở nó. Hãy nhìn thấy những gì tổ tiên để lại."

Lý Phàm nuốt nước bọt, bước tới. Cậu đưa ngọc bội lên trước ngực, kết ấn «Thanh Hư Khai Thiên», dồn hết linh lực còn sót lại vào. Cánh cổng đá đen từ từ mở ra, kéo theo một tiếng rít như đá mài vào đá. Một luồng ánh sáng vàng rực bùng lên từ bên trong, chiếu vào mặt hai người, khiến họ phải đưa tay che mắt.

Và khi ánh sáng dịu xuống, Lý Phàm nhìn vào bên trong và thấy—một căn phòng đá nhỏ, nhưng ở trung tâm của nó, một quyển sách vàng đang nằm trên một bệ đá. Bìa sách bằng kim loại màu vàng rực, trên đó khắc một phù văn mà Lý Phàm chưa từng thấy, nhưng cậu có thể cảm nhận được một sức mạnh khủng khiếp đang ngủ yên bên trong. Đó là sức mạnh có thể làm rung chuyển cả thiên hà—sức mạnh mà tổ tiên đã cất giấu hàng ngàn năm để chờ đợi đúng người.

"Đạo pháp cấm kỵ..." Lý Phàm thì thầm, tay cậu run rẩy với lấy quyển sách.

Nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm vào bìa vàng, một giọng nói vang lên bên tai cậu—một giọng nói quen thuộc, già nua và khàn khàn, giống hệt giọng nói cậu từng nghe ở Thiên Môn Quan:

"Cuối cùng thì ngươi cũng đến, đệ tử của Đạo. Nhưng hãy nhớ: Đạo pháp cấm kỵ có giá của nó. Một khi ngươi mở nó ra, ngươi sẽ không còn là ngươi nữa. Ngươi có dám chấp nhận không?"

Lý Phàm đứng trước cuốn sách vàng, hơi thở gấp gáp. Cậu nghĩ về sư phụ, về đạo quán nhỏ, về Trương Tuấn, về Ngọc Lan và các đồng đạo, về hàng tỷ người trên Trái Đất đang tin tưởng vào cậu. Cậu không có lựa chọn nào khác.

"Ta chấp nhận," cậu nói, giọng vang lên rõ ràng và kiên định trong căn phòng đá nhỏ. "Dù có phải trả giá thế nào."

Và cậu mở cuốn sách.

Một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc đan điền cậu. Cậu cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào từng tế bào, như linh lực của cậu bị đốt cháy và tái tạo liên tục. Cậu nghe thấy Ngọc Lan hét lên phía sau, nhưng âm thanh ấy mờ dần. Mọi thứ tối sầm lại, và cậu ngất đi trên nền đá lạnh, tay vẫn nắm chặt cuốn sách vàng.

Trong bóng tối, một thế giới mới mở ra trước mắt cậu—một thế giới của những công thức, những phù văn, những trận pháp cổ xưa, và một sức mạnh mà cậu chưa từng mơ tới.

Đó là Đạo pháp cấm kỵ.

Và nó đã chọn cậu.