DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 40: Sự hy sinh của Đạo

566 từ

Bóng tối. Rồi ánh sáng.

Lý Phàm mở mắt, nhưng không phải bằng đôi mắt thịt, mà bằng một thứ cảm quan mới mẻ và kỳ lạ. Cậu nhìn thấy mọi thứ xung quanh—từng hạt bụi lơ lửng trong không khí, từng sợi năng lượng chảy trong các phù văn trên vách đá, từng nhịp đập của trái tim Ngọc Lan đang run rẩy phía sau. Cậu có thể cảm nhận dòng chảy của linh khí trong lòng đất, trong các tầng mây, trong cả bầu trời xa thẳm. Và trên cao kia, Tinh Thuyền của Xích Diệm đang lơ lửng, tỏa ra một thứ năng lượng đỏ rực như máu, mạnh mẽ và đầy đe dọa.

Nhưng giờ đây, Lý Phàm không còn sợ nó nữa.

Cậu ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình. Làn da của cậu có một ánh sáng vàng rất nhạt, nhưng tinh tế đến mức nếu nhìn lướt qua sẽ không thấy. Trong đan điền, hạt Kim Đan đã lớn gấp ba lần trước, xoay tròn với một tốc độ khủng khiếp, tỏa ra một sức nóng và ánh sáng chói lòa. Cậu đã bước qua Trúc Cơ—không chỉ một bước, mà nhiều bước. Cấp bậc của cậu giờ đã đạt tới Linh Hỏa sơ kỳ, ngang hàng với Xích Diệm.

Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Trong đầu cậu, hàng ngàn công thức, pháp ấn, và bí thuật cổ xưa đang hiện ra như một thư viện sống động. Chúng không phải là những kiến thức mới mẻ—chúng là những ký ức được đánh thức. Ký ức của những vị tu sĩ thượng cổ, những người từng chiến đấu với Đế chế Tinh Linh Xích Hỏa hàng ngàn năm trước. Họ đã để lại tất cả những gì họ có trong quyển sách vàng này, và giờ đây, nó đã hòa vào tâm trí cậu như một phần của chính cậu.

"Cảm giác thế nào?" Ngọc Lan hỏi, giọng bà run run, nhưng đôi mắt xám xanh lấp lánh hy vọng.

Lý Phàm đứng dậy, cơ thể nhẹ bổng đến mức cậu có cảm giác mình có thể bay lên bầu trời chỉ bằng một ý nghĩ. Nhưng cậu không vội làm điều đó. Cậu nhìn vào quyển sách vàng trong tay mình—giờ nó đã mờ đi, những phù văn trên bìa đã tắt, như một ngọn lửa vừa được truyền sang cây nến khác.

"Ta hiểu rồi," Lý Phàm nói, giọng cậu trầm và vững chắc hơn bao giờ hết. "Đạo pháp cấm kỵ không phải là một vũ khí. Nó là một sự hy sinh. Tổ tiên chúng ta đã dùng chính sinh mạng của mình để phong ấn nó vào quyển sách này, chờ người kế thừa mở ra. Và khi ta mở nó, ta cũng đồng nghĩa với việc ta sẽ phải tiếp tục sự hy sinh đó."

"Sự hy sinh là gì?" Ngọc Lan hỏi.

Lý Phàm nhìn bà, đôi mắt cậu trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu. "Để sử dụng Đạo pháp cấm kỵ, ta phải hiến tế linh mạch của chính mình. Sau cuộc chiến này, ta sẽ mất tất cả—cảnh giới, linh lực, và có lẽ cả mạng sống. Nhưng trước khi điều đó xảy ra, ta có thể đánh bại Xích Diệm và tạo ra một lớp phong ấn vĩnh viễn ngăn Đế chế quay lại."