DocTruyen

Tài khoản

Thư việnTin nhắnNạp tiềnNhiệm vụCài đặt

Vũ Trụ Đại Kiếp: Ngoài Kia Họ Cũng Tu Tiên

Chương 41: Sự hy sinh của Đạo

654 từ

Ngọc Lan lùi lại một bước, mặt bà tái đi. "Không được! Ngươi còn quá trẻ, còn quá nhiều tương lai!"

Lý Phàm mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng. "Nếu không có tương lai cho Trái Đất, thì tương lai của ta cũng chẳng còn ý nghĩa. Ngọc Lan tiền bối, ngươi đã sẵn sàng giúp ta chưa?"

Ngọc Lan nhìn cậu, mắt đỏ hoe. Bà biết rằng cậu đã quyết định, và không gì có thể thay đổi được. Bà gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má. "Ngươi sẽ không đơn độc. Ta sẽ ở bên cạnh ngươi, cùng với tất cả những ai còn tin vào Đạo."

Ba người còn lại của bảy vị tu sĩ đã tập trung tại Bạch Vân Quán—Từ Vân tử của Võ Đang, một ông lão gầy còm nhưng đôi mắt sắc như diều hâu; Tịnh Tâm của Mao Sơn, vóc người thấp nhỏ nhưng linh lực vững vàng; và một vị khác mà Lý Phàm chưa từng gặp, tên là Thương Tuyết, một nữ tu sĩ từ dãy núi Alps. Cùng với Ngọc Lan và Lý Phàm, họ là năm người cuối cùng bảo vệ hành tinh này. Hai người nữa—một ở châu Phi và một ở Bắc Mỹ—đã quá yếu để đến, chỉ đủ sức gửi linh lực qua trận pháp.

Họ ngồi thành vòng tròn dưới bầu trời Tây Tạng, những vì sao lấp lánh như hàng ngàn con mắt đang dõi theo. Lý Phàm đứng ở giữa, kể cho họ nghe những gì cậu đã học được từ Đạo pháp cấm kỵ. Một kế hoạch được hình thành—không phải một kế hoạch chiến thắng trận đấu, mà là một kế hoạch phong ấn vĩnh viễn Đế chế Tinh Linh Xích Hỏa khỏi Trái Đất.

"Nếu ta có thể dẫn Xích Diệm vào một trận pháp đặc biệt trong cuộc đấu," Lý Phàm nói, "và nếu các ngươi duy trì trận pháp từ bên ngoài, ta sẽ có thể phong ấn hắn bên trong một không gian bế tắc. Cùng với hắn, con tàu của hắn sẽ bị mắc kẹt trong một lớp phong ấn mà không ai có thể phá vỡ. Nhưng để làm được điều đó, ta cần các ngươi hiến tế một phần linh lực còn lại. Các ngươi sẽ mất đi khả năng tu luyện mãi mãi."

Từ Vân tử cười khô khốc. "Mạt Pháp đã đến rồi, có còn tu luyện nữa cũng chẳng để làm gì. Nếu có thể bảo vệ được thế giới này cho con cháu, ta nguyện hiến."

Tịnh Tâm chỉ gật đầu, mắt bà sáng lên một tia kiên định. Thương Tuyết, người lạnh lùng ít nói, chỉ nói một câu: "Ta đồng ý."

Ngọc Lan đưa tay nắm lấy tay Lý Phàm, mắt nhìn cậu đầy yêu thương và tiếc nuối. "Ngươi sẽ được ghi nhớ mãi mãi, Lý Phàm. Như một vị anh hùng của Trái Đất."

Lý Phàm không trả lời. Cậu chỉ mỉm cười, rồi ngước nhìn lên bầu trời. Phía xa, Tinh Thuyền vẫn treo lơ lửng, im lìm như một con thú đang rình mồi. Còn hai ngày nữa. Hai ngày cuối cùng.

Trong hai ngày đó, mọi thứ diễn ra với một tốc độ chóng mặt. Tin tức về trận đấu sắp tới lan khắp thế giới. Các chính phủ cố gắng trấn an dân chúng, nhưng không ai có thể ngồi yên. Hàng triệu người đổ ra đường, cầu nguyện, tổ chức các cuộc cầu siêu và các cuộc tuần hành ôn hòa. Những người từng không tin vào thần thánh bỗng nhiên quỳ gối cầu nguyện. Trên các mạng xã hội, hình ảnh Lý Phàm bay giữa bầu trời trở thành biểu tượng, được chia sẻ hàng tỷ lần. Cậu không còn là một tu sĩ vô danh nữa—cậu là niềm hy vọng của cả một hành tinh.